Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2013

Bao giờ rận chủ không còn nữa - ngày ấy thanh bình chắc nở hoa

Bao giờ rận chủ không còn nữa - ngày ấy thanh bình chắc nở hoa

NVM Blog - Quá bận bịu với những mảng, lĩnh vực phải theo dõi, làm việc, mình cũng không biết từng có những chuyện ồn ào xảy ra với một cây bút một cái tên nghe có thể gợi một phẩm chất đạo đức rất phụ nữ:  Đoan Trang, nếu như không có mấy cha nội chém gió trên face book nhắc đến chuyện này!
Trước đó, mình chỉ biết có em ca sĩ Đoan Trang ở TP. HCM với một số ca khúc cô nàng biểu diễn khá hay.
1/Từ sự tò mò đó, lần mò anh cu gu gồ thì đọc được một bài do em này viết trên trang web cá nhân, đọc lên cũng thấy nao lòng, nhất là khi nó kết bằng hai câu thơ gợi một cái gì đó rất xa, một thời mà cả dân tộc đều mơ về một ngày như thế, hình như là của Quang Dũng. Chỉ có điều, giấc mơ của em lại quá lạc loài, của một kẻ đi theo dòng nước ngược, dòng nước đen của những thác lũ muốn vùi dập sự yên bình, đoàn kết và phát triển của đất nước. Bài viết của Đoan Trang có đoạn:

Những tiếng xì xào, những lời đàm tiếu, thị phi vẫn còn đó. “Mày mà là nhà báo à con mặt l. kia?”, “Cô tốt nghiệp báo chí ngày nào mà tự xưng là nhà báo? Thẻ của cô đâu?”, “Em từ hàng ngon của VietNamNet, giờ bưng bô cho phản động rồi ra nông nỗi này à?”, “Thứ mày xin đi làm CTV còn không đáng, dám tự nhận là nhà báo, không biết ngượng”, v.v. Với tất cả sự nhịn nhục từ lâu nay, xin trả lời những dư luận đó rằng: Theo quy định của pháp luật Việt Nam hiện hành (cụ thể là theo Luật Báo chí), tôi không phải nhà báo, vì không có thẻ. Nhưng tôi đã là phóng viên của báo Pháp luật TP.HCM, đã là một thành viên trong ngôi nhà ấy trong những năm tháng “mạt” của báo chí Việt Nam, và tôi đã cảm động đến mức nào khi một bạn đồng nghiệp nói (chat) với tôi rằng: “Cho dù có thế nào, mọi người vẫn coi Trang là thành viên của báo Pháp luật TP.HCM”.

Ngày hôm nay tôi không đến tòa soạn được. Nỗi nhớ mọi người, nhớ quá khứ, nhớ buổi chiều nắng vàng ở Sài Gòn ba năm về trước, nhớ những đêm “nhậu bờ kè” ba năm qua, làm tôi ứa nước mắt. Bao giờ tôi sẽ có lại những ngày đó? Bao giờ “thời mạt” mới trôi qua, để những đồng nghiệp yêu dấu của tôi được sống vì nghề, sống bằng nghề, sống trong sự tự do, thoát khỏi mọi ức chế, ám ảnh về cơm áo gạo tiền, kiểm duyệt?

Bao giờ tôi gặp em lần nữa.
Ngày ấy thanh bình chắc nở hoa…

2/ Chuyện của Đoan Trang khiến mình nhớ tới cậu bé Nguyễn Đắc Kiên, từng làm việc ở Báo Gia đình và Xã hội. Đùng một cái sau bức thư ngỏ trên face book, cậu lột xác với những tuyên bố, tuyên ngôn, tập thơ, bài viết khét mù chống Nhà nước, chống Đảng cùng những tung hô cậu như một vị "thánh", một mẫu hình của giới trẻ quả cảm, tài năng...
Phía sau những chiêng, tù và, thanh la váng trời ấy khiến mình nghi ngờ hình như câu chuyện này không bình thường, có một âm mưu gì đó, có một cái gì đó từ trước và chàng trai trẻ chỉ là một con tốt trên bàn cờ, trong vở tuồng đầy bi hài mang tên "yêu nước"?
3/ Là nhà báo, chẳng riêng Đoan Trang, Đắc Kiên, hầu hết các nhà báo chân chính đều khát khao đưa đến với xã hội những thông điệp của sự thật: Sự thật về chủ trương, đường lối, cách làm. Sự thật về những bất công, tiêu cực, góc khuất. Sự thật về những con người bình dị, cao quý. Sự thật về những tấm lòng cao cả và những tấm gương dũng cảm. Trong đó, báo chí đấu tranh chống tiêu cực xã hội luôn là một lĩnh vực khó nhất, đòi hòi lòng can đảm và tài năng lớn nhất nhưng cũng là nơi "lửa thử vàng" với nhà báo thực sự say mê, muốn cống hiến với nghề, với xã hội.
=====> Tuy nhiên, cũng đừng nên vì thế mà ngộ nhận về vai trò của báo chí. Trong cuộc chiến đấu giữa chính nghĩa và phi nghĩa, giữa cái đúng và cái sai, giữa chân thật và sự giả dối, có thời đại nào dễ dàng? Nhà báo cần có trái tim nóng và cái đầu lạnh. Nếu hoắng lên như gã Đông Ky Sốt thì thanh gươm công lý trong tay tưởng như anh đang hoành tráng lao vào quân thù lại chỉ là hành động điên cuồng vô nghĩa với xã hội.
4/ Cuộc đời dài lắm! Mà tuổi trẻ thường bồng bột là lẽ thường tình. Nghề báo cần sự tinh tế nhìn nhận nhưng cũng cần tinh tế lắng nghe. Không lẽ cả chục vạn người cầm bút, chỉ mình mình là biết, còn mọi người như mù như điếc cả sao? Con người không biết trân trọng những gì mình đạt được, không trân trọng con đường mình đã đi, những đồng đội mình đã gắn bó, những lý tưởng mình đã lựa chọn...để rồi nay vầy mai khác, nghe kẻ này kích động, thích đứa nọ tung hô, say trong ảo giác ma tuý mà ngỡ mình anh hùng nhất khoảnh. Xét cho cùng, đến thành danh như ô sin, nhạy cảm mẫn tiệp như Thành Tín cũng trở thành những kẻ đốt đền, xếp chung chiếu bẩn với Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc...Đúng như hai câu thơ của Hồng Thanh Quang:
Xưa nay cái bọn chiêu hồi
Sớm muộn cũng bị kẻ cười người chê...
Từ chuyện của ĐOan Trang, rồi chuyện Đắc Kiên, cho thấy những gì đó rất đáng buồn, rất đáng tiếc đang xảy ra với một số cây bút trẻ, thậm chí có cả một số cây bút đã già, rất già mà tôi không tiện nêu tên cũng dường như đang chén phải bùa mê thuốc lú để thích làm cái chuyện phá hoại sự bình yên và phát triển của đất nước!
Vì thế, câu chuyện tôi muốn các bạn, các anh và cả những người không đồng chí chút nào cùng vào trao đổi. Làm gì để không còn những hiện tượng  như thế này?


20 nhận xét:

  1. Trong sách The memoirs of a geisha, tác giả đặt vấn đề là nếu ta hỏi một con thỏ đang dạo chơi trên cánh đồng rằng toàn cảnh cánh đồng trông như thế nào? ta sẽ nhận được câu trả lời tả một khung cảnh không có con thỏ trong đó!
    Nói với Nguyễn văn Minh rằng:
    - Hơn bốn mươi năm trước Trần Dần, Phùng Quán, Hoàng Cầm, Trần Đức Thảo, Trương Tửu, Văn CaO, Hữu Loan... bị mạ lị, mạt sát, thì nay họ đã được Nhà nước vinh danh.
    - Kim Ngọc, Vua lốp từng bị đã kích, tù ngục nay cũng đã được vinh danh.
    - Có khá nhiều thông tin về những Hồng Vệ binh của Mao Chủ tịch về sau tỏ ra hối hận khi ném đá đến chết Chủ tịch nước Lưu Thiếu Kỳ, nhà văn Lão Xá...
    Nguyễn Văn Minh có đủ tự tin rằng mình đang đứng bên lề sân bóng quan sát trận bóng với ý nghĩa là Minh đang đứng quan sát lịch sử?
    Sự nhận thức bây giờ của các Hồng vệ binh về nỗi nhục của các hành động mấy mươi năm trước là có thật Nguyễn Văn Minh à!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ông thù cộng sản nhưng ngu quá nên lại vô tình thành tuyên truyền cho ...cộng sản mất rồi .Con số người được ông kể ra vẫn còn thiếu ông bạn ạ, ví dụ như Phạm Duy hoặc Nguyễn Cao Kì,hay mấy anh hải ngoại từ chỗ chống cộng cực liệt nhưng sau khi về nước được tận mắt thấy sự thật thì lại là mấy anh ủng hộ cộng sản tích cực nhất như Nguyễn Phương Hùng ,nghị viên Hoàn Duy Hùng -đến như ông chủ tịch hiệp hội chống cộng nam cali conf được thứ trưởng ngoại giao cộng sản công khai họp báo và nói lời mời :((Nếu ông Nguyễn Xuân Nghĩa nhận lời về VN thì đích thân tôi sẽ ra sân bay đón long trọng )).Ông bạn biết chuyện ngày xưa sau khi Lưu Bang thống nhất thiên hạ ,quần thần sợ lắm nhiều kẻ bỏ đi .Lưu Bang biết chuyện bèn phong cho Ung Xỉ là người mà lưu bang rất gét ,kẻ ba lần phản rồi lại hàng .Quần thần nghe tin mừng lắm nói ((Ung xỉ mà còn được phong vương thì tụi ta lo gì nữa )).Cộng sản làm các anh căm gét nhưng thế mà giỏi ,CS lãnh đạo được nhân dân đánh Nhật ,đuổi Pháp ,đuổi Mĩ nay thì lại là bạn của toàn thế giới ,gét Tàu nhưng vẫn quan hệ bình thường với nó ,là đối tác chiến lược của nhiều quốc gia ,quá thân với Nhật và hàn quốc dù từng là kẻ thù ,chơi thân với Mẽo ,Pháp (bố sinh ,mẹ dưỡng của các anh ) và còn đang bàn việc là đối tác chiến lược của Mĩ ,Pháp-còn việc đoàn kết dân tộc thì khỏi nói nhé ,quan tâm ưu ái cả mấy anh trước là cờ vàng ,nay về nước du lịch thăm bà con (trừ mấy anh mang bon thì đều bị tóm ngay khi mới đặt chân ở Thái lan) .Còn mấy anh thì 38 năm rồi chỉ biết ôm hận thù ,thủ đoạn vẫn vậy thì sao bằng Cs được ,sao đánh đổ CS được ,thôi ,cứ ngồi đấy mà chờ VN nó tự sụp đổ như giấc mơ mà đêm nào các anh cũng mơ thấy

      Xóa
  2. Thanh bình nở hoa:
    Đảng ở đâu cây nở thêm hoa
    những mái nhà thêm ấm khói...
    Chế Lan Viên

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hôm qua chúng giết anh
      Xác phơi đầu ngõ xóm
      Khi lũ chúng quay đi
      Mắt trừng còn doạ dẫm
      - Thằng này là cộng sản
      Không đứa nào được chôn!

      Không đứa nào được chôn!
      Lũ chúng vừa quay lưng
      Chiếc quan tài sơn son
      Đã đưa anh về mộ
      Đi theo sau hồn anh
      Cả làng quê, đường phố
      Cả lớn nhỏ, gái trai
      Đám càng đi càng dài
      Càng dài càng đông mãi

      Mộ anh trên đồi cao
      Cành hoa này em hái
      Vòng hoa này chị đơm
      Cây bông hồng em ươm
      Em trồng vào trước cửa

      Mộ anh trên đồi cao
      Hoa hồng nở và nở
      Hương thơm bay và bay
      Lũ chúng nó qua đây
      Mắt diều không dám ngó:
      Trên mồ người cộng sản
      Hoa hồng đỏ và đỏ
      Như máu nở thành hoa...

      Theo: NXB Kim Đồng

      Xóa
  3. Gương 2 nhà báo của VOV bị đánh ở Văn Giang còn đó, dám nói sự thật ư? Sự thật nào?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa
    2. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa
    3. SỰ THẬT NÀY LÀ SỰ THẬT NÀO ?

      PHƯƠNG BÍCH VÀ TUYỆT CHIÊU ((CỦA NGƯỜI PHÚC TA ))-VÀNG THỬ LỬA ,NGƯỜI THỬ TIỀN

      NGUỒN :http://googletienlang.blogspot.com/2012/12/phuong-bich-tuyet-chieu-cua-nguoi-phuc.html

      Tiền là bạc, tiền là tệ, ngay sau tiền là bạc và tệ. Chẳng có chất xúc tác nào thử bản chất con người là vàng hay thau nhanh hơn tiền, chính xác hơn tiền. Vụ Bùi Thị Minh Hằng (BH) và Phương Bích (PB) quanh quỹ BH cho thấy điều đó. Nếu BH không bộc trực, không dám bỏ qua sĩ diện và không dám nói, sẽ chẳng ai biết đấy là đâu, chẳng ai biết tiền đi đâu về đâu, dùng để làm việc gì và PB có thể sẽ làm những việc gì gì nữa, dù số tiền thực sự không quá lớn, dù là vài trăm triệu.

      Quỹ BH là dành cho BH, dùng danh nghĩa quyên góp ủng hộ, hỗ trợ BH gặp khó khăn. BH là người chịu nhiều thiệt thòi, cả trong cuộc sống riêng tư cũng như trong đấu tranh. Sáng kiến của câu lạc bộ nhằm kêu gọi những tấm lòng hảo tâm quyên góp giúp đỡ BH là cần thiết trong hoàn cảnh BH bị bắt đưa biệt giam trên Vĩnh Phúc và bị chính gia đình con cái, họ mạc ruồng rẫy. PB chỉ là người được anh em giao cho việc giữ quỹ mà thôi, có nhiệm vụ kiểm đếm, giữ quỹ, thông báo quỹ và phải chuyển cho BH để BH sử dụng. Vì quỹ lập ra là vì BH, cho BH, không phải lập ra vì câu lạc bộ, hay một cá nhân, nhóm người nào hết.
      Hai nhân vật trong bài này khá nổi tiếng, BH chính là nữ tướng Bùi Thị Minh Hằng, PB là chị Phương Bích , người giữ Quỹ ủng hộ Bùi Hằng. Những chuyện trong nội bộ riêng tư này từ nhóm NO-U, đang được bàn tán khắp nơi. Dưới đây là bài viết củ một người trong nhóm NO-U, xin giấu tên, nhưng được cam kết là chính xác 100%, xin chuyển tiếp để dư luận bình xét.

      Vàng thử lửa, Người thử tiền
      Nhưng không thể giải thích lý do vì sao PB không chịu công khai số tiền thu được là bao nhiêu và cũng không chịu tổng kết để chuyển cho BH. Mãi đến gần đây, khi BH được thả rồi PB mới đưa cho BTN con BH 55 triệu. Vì sao PB cố tình chậm trễ và vì sao không gửi thẳng cho BH mà phải đưa cho BTN? BH vẫn ở trong nước, vẫn ra HN, vẫn liên lạc với anh chị em trong câu lạc bộ.


      Lại còn chuyện PB dùng quỹ hơn 40 triệu tự ý mua quà Tết cho một số ông giáo sư tiến sỹ tham gia cùng biểu tình từ năm ngoái, nhưng mấy ông Đỗ Xuân Thọ, Khải Ozon, ông Đại tá Quang đều rất ngạc nhiên không hề biết đến những việc này. Không biết những giáo sư tiến sỹ trí thức mà PB mua quà cho là những ai, cũng không thấy ai đứng ra nhận đã từng nhận quà của PB. Khi bị BH phát giác, bóc mẽ, PB không những không thừa nhận mà còn đáp trả với thái độ rất ngạo mạn, ngang ngược, thách thức sẽ trả lại tiền cho những người góp quỹ nếu còn có ý kiến ý cò này nọ. Dĩ nhiên BH không vì tiền, vì tranh đấu mà so với tiền thì thật khập khiễng, cái giá phải trả quá đắt.
      Những điều đó thật khó hiểu, uẩn khuất nhiều vấn đề mờ ám, không rành mạch. Đáng xấu hổ là chính PB đã nói đi nói lại nhiều nơi nói xấu BH không có tí nhận thức chính trị nào, không phải là nhà dân chủ, không xứng là nữ tướng, PB chửi NXD, BS ngu vì tôn vinh BH là người phụ nữ của năm, bịa đặt cả những chuyện khủng khiếp không thể tưởng tượng nổi, nào là BH bị mẹ đẻ từ mặt, BH thuê người hiếp con gái, BH đào mả bố đẻ, BH đẻ con gái với em rể…
      Không rõ PB đàn bà tâm địa nhỏ nhen, của người phúc ta hay PB đang làm theo ý đồ của ai đó, muốn gây loạn trong anh chị em, muốn thao túng hướng lái anh chị em theo những ý đồ xấu nào đó. PB cần phải trả lời, vì trong câu lạc bộ không thể để tồn tại kiểu buôn bán lòng tin như vậy được.
      ===
      Nguồn: Bạch hóa Dân chủ

      (HẾT)

      Xóa
  4. Vâng, vạn người cầm bút chỉ mình anh biết. Không ai biết được ngày mai sẽ ra sao đâu anh ạ... Chúc vui!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sao lại Thánh phán :((Vâng, vạn người cầm bút chỉ mình anh biết.))???

      PHÁT TRIỂN TRUYỀN THÔNG Ở VN – NỖI LO SỢ CỦA DÂN CHỐNG CỘNG CỜ VÀNG

      Nguồn :http://xichloviet.com

      xichloviet

      “Gần như tất cả mọi nguời trên thế giới muốn an toàn và tự do phải làm đúng luật cái đó là văn minh của loài người, luật lệ càng kỹ bao nhiêu, càng chặt chẽ bao nhiêu thì văn minh loài nguời càng cao bấy nhiêu. Trên nền văn minh của con người chính là an toàn và tự do, cho nên tôi nói tất cả thành phố trong đất nước này, muốn an toàn tự do phải làm đúng luật. Cũng như người đi bộ tham gia giao thông sẽ an toàn và tự do nếu mình đi đúng lề bên phải. Chứ đường xe máy đang chạy mình nhảy tung ra giữa đuờng thì làm sao tan toàn được. Tôi lấy cái ý như vậy và đã nói đầy đủ, nhưng báo chí lại cắt câu và không đăng đầy đủ”

      Đó là lời của ông Bộ trưởng Thông tin và Truyền thông Lê Doãn Hợp trong buổi gặp gỡ báo chí ngày 11/6 , tại San Francisco.

      Lấy hình ảnh trực quan về tham gia giao thông đúng lề bên phải để làm ví dụ về việc tuân thủ luật pháp quốc gia trong một xã hội văn minh là chính xác, câu chữ của ông Hợp rất rõ ràng minh bạch và dễ hiểu. Thế nhưng các anh cờ vàng lại dĩễn dịch việc tuân thủ “lề bên phải” của báo chí như là việc thông tin một chiều không có một chút tự chủ nào. Đây chính là sự lưu manh tráo trở.

      Từ lâu các anh chống cộng cờ vàng vẫn luôn nhai đi nhai lại VN không có tự do ngôn luận, cho rằng hơn 700 tờ báo trong nước chỉ là công cụ tuyên truyền một chiều cho CS và đòi phải nhập khẩu cái tự do của các anh. Cái tự do báo chí mà các anh đòi là tự do kiểu Bolsa, có quyền chửi nhau như cái chợ. Cái tự do các anh đòi hỏi là tự do chạy sang lề bên trái bất chấp luật lệ để có thể tố cộng và tập hợp phe đảng lật đổ CS. Tự do kiểu các anh là tự do trong cái “lằn ranh” mà các anh gọi là “lằn ranh quốc cộng” không được bước ra ngoài cái lằn ranh đó. Tự do của các anh là không ai đựợc giẫm đạp vào cái “nỗi đau” của các anh nếu đạp vào thì các anh biểu tình đạp lại. Lý lẽ của các anh là cứ ai khen công sản là khiêu khích các anh, đã qua đến Mỹ là phải xác định là trốn chạy CS , đã trốn chạy CS thì phải chống cộng sản, đã chống cộng sản thì phải đứng dưới lá cờ vàng của các anh. Đúng là các anh chơi trên đầu cha thiên hạ.

      Hầu hết các phương tiện truyền thông của cộng đồng Việt ở Mỹ đều do dân cờ vàng nắm giữ và khuynh loát từ đó đến nay , không có lề mà chỉ có một chiều duy nhất là chiều chống cộng. Nhìn lại truyền thông, báo chí cờ vàng hơn 36 năm qua ai cũng thấy quá rõ. Hầu hết những cuộc biểu tình chống lại các cơ quan báo chí cũng đều xuất phát từ việc những tờ báo đó nêu quan điểm hay thông tin trái với khẩu vị cờ vàng. Những cuộc biểu tình như thế chỉ thấy trong cộng đồng người Việt và chỉ thấy toàn các anh cờ vàng cầm đầu.

      Sở dĩ có chuyên bịt miệng nhau, tố nhau loạn cào cào bấy lâu nay vì các anh cờ vàng lo sợ vô cùng những thông tin “có lợi cho CS” đến được với cộng đồng. Các anh dị ứng với bất cứ hình ảnh nào có nền đỏ sao vàng, sợ cả những ca sĩ từ VN sang lôi kéo những fan hâm mộ và như thế tạo hình ảnh tốt đẹp cho CS. Các anh vô cùng sợ hãi nghị quyết 36 của CSVN sẽ lôi kéo hết kiều bào về phía CS bằng nhiều hình thức và nghĩ đến cái thảm họa là một ngày nào đó tiếng nói cờ vàng sẽ chỉ còn là tiếng nấc nghẹn ngào ở ngay tại Bolsa cho nên các anh lập hết ủy ban này đến ủy ban khác để chống nhưng càng chống kiều bào về nước càng nhiều các anh cứ như ngồi trên đống lửa.

      (MỜI XEM TIẾP)

      Xóa
    2. (TIẾP THEO PHẦN TRÊN )

      Cuộc tháo chạy năm 1975 làm các anh cờ vàng bàng hoàng vì không thể tin được đó là sức mạnh của CS. Các anh quen đánh giá rất thấp và tuyên truyền với nhau về CS như một loại thổ phỉ ô hợp bạo tàn không có chính nghĩa cho nên chiến thắng của CS là điều quá khó hiểu đối với các anh, nhất là con cháu các anh bị nhồi sọ hình ảnh cộng sản là răng đen mã tấu 7 thằng leo cây đu đủ không ngả. Nhiều năm sau đó ngay cả những sĩ quan cao cấp của các anh cũng vẫn tin rằng phải có sự dàn xếp nào đó của Mỹ chứ CS không thể nào thắng được, cuộc tháo chạy đó là chiến lược lùi một bước của Mỹ nên họ vẫn hy vọng trở về. Và họ đã chờ 36 năm qua.

      Biết nguời biết ta trăm trận trăm thắng, đó là tư tuởng lý luận quân sự trong Binh Pháp Tôn Tử từ thời Xuân Thu nhưng vẫn không bao giờ cũ. Các anh cờ vàng quá tin và lệ thuộc vào Mỹ cho nên không cần biết đến đối phương, tin tưởng tuyệt đối vào CIA, không tự lượng được sức mình và gần như mù tịt về đối phương.

      Cuộc hành quân Hạ Lào mang tên Lam Sơn 719 năm 1971 là cuộc trắc nghiệm lớn về khả năng chiến đấu của cờ vàng, các anh tin vào thắng lợi vì có hỏa lực hùng mạnh, có Mỹ yểm trợ sau lưng và quân CS sẽ bị bất ngờ, nhưng các anh đã đã thất bại thê thảm, các anh mới chính là người bị bất ngờ. Các anh gặp hết bất ngờ này đến bất ngờ khác, kế hoạch hành quân bị đảo lộn thương vong cao ngoài dự kiến. Phòng không đối phương quá mạnh và các anh như rơi vào trân đia đã được mai phục sẵn.

      “Chỉ có một quân đội kỉ luật cao và hiệp đồng tốt mới có thể thực hiện được một cuộc lui quân có trật tự khi phải đối mặt với một đối phương quyết chiến, nhưng QLVNCH không có đặc điểm nào trong hai điều trên. Cuộc rút quân nhanh chóng biến thành một sự thảm bại hỗn loạn. Những giờ phút bi thảm nhất của đạo quân chủ lực tinh nhuệ, thực hiện cuộc hành quân Lam Sơn – 719 đã diễn ra. Hàng trăm binh sĩ QLVNCH vứt bỏ súng đạn, chạy cắt rừng hòng thoát thân đã bị bắt làm tù binh.” (Trích Wikipedia )

      Sau khi chiến tranh kết thúc ngẫm lại các anh mới ngã ngửa ra rằng kế hoạch của các anh đã được Bắc Việt biết và mổ xẻ từ trứng nước. Gián điệp đối phương chui sâu vào đến trung ươngcác anh và chính Mỹ đã thú nhận thế trận chiến tranh nhân dân đã làm thất điên bát đảo cả một bộ máy chiến tranh khổng lồ, ngay cả một em bé chăn trâu, một anh xích lô cũng có thể làm gián điệp cho Việt cộng.

      Những chiến thắng xuất quỷ nhập thần của đối phương đã đảo ngược lại đánh giá của các anh về khả năng của CS, sau khi sang đến Mỹ, định thần lại các anh mới thấy sức mạnh CS nằm ở đâu. CS ở khắp nơi trong chính quyền của các anh. Chiến tranh nhân dân mà CS áp dụng như thiên la địa võng giăng mắc khắp nơi cho nên dù có sức mạnh quốc phòng vượt trội với sự đỡ đầu của Mỹ các anh cũng không thể giành thế thượng phong. Nỗi ám ảnh ma quỷ về CS theo các anh sang tận nước Mỹ và khi VN mở cửa, bang giao với Mỹ các anh bắt đầu lo sợ thật sự. Các anh nghi ngờ mọi thứ, nhìn đâu cũng thấy CS, các anh đánh phủ đầu nhau ngay trong cộng đồng bằng cái mũ CS. Nỗi ám ảnh nó lớn đến nỗi các anh biểu tình chống sợi dây thắt lưng của một nghệ sĩ vì nó có ngôi sao giống lá cờ VN.

      (MỜI XEM TIẾP)

      Xóa
    3. (TIẾP THEO PHẦN TRÊN )

      Dân cờ vàng ra sức tố cộng và tố mạnh nhất là tự do ngôn luận trong nước cho rằng CSVN đã bịt miệng truyền thông. Tuy nhiên các anh lại rất lo sợ truyền thông trong nuớc nó bung ra hải ngoại và ra sức ngăn chận những thông tin cho là “có lợi cho CS”. Vũ khí duy nhất của các anh hiện nay để chống cộng là truyền thông và biểu tình, dùng biểu tình để áp đảo người khác chính kiến, dùng truyền thông để tuyên truyền chống cộng và chống nhau. Các anh chú trọng đến việc tạo ra một thứ quyền lực đen dưới là cờ vàng với danh nghĩa chống cộng mà không cần biết có bao nhiêu người ủng hộ lá cờ này. Các anh luôn lợi dụng tên tuổi những người nổi tiếng để quảng bá hình ảnh lá cờ vàng . Một ca sĩ từ VN sang các anh cũng cố treo lá cờ vàng để chụp hình ám chỉ rằng ca sĩ này đã về với “quốc gia”. Các anh ép cô Tim Aline Rebeaud, một thiện nguyện viên Thụy Sĩ bỏ cả tuổi thanh xuân sang VN giúp trẻ em họan nạn VN phải chào cờ vàng như là điều kiện để họ vận động từ thiện giúp cô. Các anh không bỏ qua cơ hội khoác chiếc khăn cờ vàng lên cổ đức Giáo Hoàng trong một đại hội thanh niên công giáo để giáo hoàng quảng bá không công lá cờ vàng.

      Những trò lưu manh đó đã bị cộng đồng khinh bỉ nhưng các anh lại không thấy được cái lố bịch trong những hành động đó. Sự im lặng của những người thầm lặng vì họ không muốn dây với hủi càng khiến cho các anh tưởng rằng đã khống chế được cả cộng đồng về mặt ý thức chính trị và coi mình là một lực lượng khả dĩ có thể đại diện cộng đồng để . . . đối thoại với CS.

      Cuộc cách mạng thông tin ở VN làm cho những luận điệu xuyên tạc của các anh đối với CSVN trở nên lố bịch. Thống kê 2010 cho thấy VN có 170 triệu thuê bao điện thoại tăng 35% so với cùng kỳ năm 2009. VN là nước có tốc độ phát triển internet đứng đầu thế giới và viễn thông đứng hàng thứ hai trên thế giới. Internet đã tăng 7500 lần trong vong 10 năm với giá rẻ nhất khu vực và đã đạt con số thuê bao trên 20,2 triệu (2008) đạt tỷ lệ 26% trên số dân . Hãng nghiên cứu Business Monitor International (Anh) dự đoán Việt Nam sẽ đạt 31,5 triệu người kết nối mạng vào năm 2011, thực tế đến nay con số đó đã cao hơn như thế.

      Báo giấy phát hành tại VN có số lượng năm sau luôn cao hơn năm trước. Những tờ báo lớn như Thanh niên Tuổi trẻ có số phát hành gần nửa triệu bản mỗi ngày. Số lượng độc giả nêu trên đã nói lên tất cả về nội dung và chất lượng tờ báo, không có một tờ báo nào đưa tin méo mó, một chiều hay lừa gạt độc giả mà có thể sống sót được chứ đùng nói chi có số độc giả đông như thế, chẳng có ai có thể ấn vào tay người dân tờ báo bắt họ trả tiền cả. .

      (MỜI XEM TIẾP)

      Xóa
    4. (TIẾP THEO VÀ HẾT)

      Đến đây hẳn các anh chống cộng cờ vàng sẽ nói rằng vì người dân không có quyền chọn lựa, không có báo nào khác để người dân đọc nên phải đọc báo “tuyên truyền” của CS. Thế thì các anh hãy xem Mỹ nó thống kê đây.

      Tháng 6/2007 Tập đoàn thương mại trực tuyến hàng đầu thế giới Amazon.com thông qua hệ thống xếp hạng website Alexa đã xếp tờ báo điện tử vnexpress nằm trong top 100 website toàn cầu (hạng98) bỏ xa Washington Post (566), Guardian (554), Independent (2.700), Financial Times (2.780) Wall Street Journal (1.019). Trong số độc giả của vnexpress có 10,4% người đọc VnExpress sống tại Mỹ, và hơn 21% là từ các nước khác.

      Con số đến 7 triệu lượt độc giả truy cập mỗi ngày nói lên được cái uy tín lớn lao và chất lượng thông tin của tờ báo điện tử này.

      Không riêng ở trong nước, 10,4% trong số 7 triệu độc giả của vnexpress mỗi ngày đang sống ở Mỹ là con số biết nói rằng những người Việt thầm lặng ở Mỹ vẫn tìm đến những thông tin từ những website trong nuớc mà các anh cờ vàng gọi là công cụ tuyên truyền một chiểu của cộng sản . Hầu hét những website hải ngoại đều cọp thông tin của những tờ báo một chiều này để đăng tải. Nếu tính 10,4% trên số độc giả truy cập hằng ngày thì riêng ở Mỹ mỗi ngày đã có khoảng trên 700 ngàn lượt truy cập từ Mỹ vào vnexpress, Họ tình nguyện vào đây để cho cộng sản lừa gạt bằng thông tin một chiều bóp méo sự thật nhồi sọ của CS chăng? Đấy là chưa tính đến hàng trăm website khác của cộng sản.

      Hầu hết những sự kiện trong nước được các cơ quan truyền thông trong nước đưa tin sớm nhất và đó cũng là nguồn rẻ tiền nhất để các các quan truyền thông hải ngoại cóp dán và còn lưu manh cắt xén để xuyên tạc.

      Tại cuộc gặp gỡ báo chí Việt tại San Francisco ông Lê Doãn Hợp cũng giới thiệu đề án vể chiến lược sớm đưa Việt Nam trở thành một quốc gia mạnh về thông tin và truyền thông vào năm 2020 đã đựợc thủ tướng VN phê chuẩn ngày 22/9/2010. Mục tiêu đề án là đưa ngành công nghệ thông tin VN thành ngành kinh tế mũi nhọn, phát triển hạ tầng băng thông đến tận xóm ấp và hộ gia đình và đưa thiết bị nghe nhìn đến từng hộ dân, ứng dụng chính phủ địện tử để cải cách hành chính, đào tạo 1 triệu kỹ sư chuyên ngành v.v…,Điều này chứng minh rằng VN rất chú trọng việc phát triển và phổ cập thông tin và dĩ nhiên tự nó đã phản bác lại những luận điệu bưng bít thông tin mà các anh cờ vàng tuyên truyền.

      Tuy nhiên càng phát triển mở rộng truyền thông thì các anh cờ vàng lại càng lo sợ phải đuơng đầu với luồng thông tin khổng lồ đến với người dân không chỉ trong nước mà còn ở hải ngoại khiến cho việc xuyên tạc sự thật của các anh càng ngày càng khó khăn và cái mặt nạ lưu manh của các anh càng ngày càng rách bươm .

      Thời đại thông tin toàn cầu này không có sự thật nào có thể che đậy được, không có quyền lực và sự ngăn chận nào có hiểu quả, thế mà các anh cờ vàng vẫn chỉ có một chiêu cổ điển là nói láo chứng tỏ tầm nhìn chính trị các anh chỉ quanh quẩn trong quán cà phê để tâng bốc nhau rồi vẽ chuyện chửi CS cho nó sướng cái mồm. Chính trị cà phê nó làm cho các anh hoang tưởng như đang sống ở trên mây cho nên các anh mới đòi “hòa hợp hòa giải” bằng cách đề nghị CSVN tỏ thiện chí trước bằng cách để cho các anh phất cờ vàng của các anh ở ngay giữa thủ đô Hà Nội. Các anh nghĩ các anh là ai mà CSVN phải “hòa giải”? Cứ lồng lộn lên chống cộng rồi chửi cả lãnh tụ của người ta rồi bảo người ta phải “hòa giải” với các anh à?

      Các anh cờ vàng cứ cố tình nhập nhằng việc hòa giải dân tộc với “hòa giải với cờ vàng” . Dân tộc là vĩnh cửu, còn cờ vàng của các anh thì đã chết, các anh nghĩ các anh đủ sức mạnh để gây áp lực CS đáp ứng yêu sách cờ vàng của các anh sao? Rõ là các anh đang ở trên mây để mơ giấc mơ cờ vàng.

      Share this:
      (HẾT)

      Xóa
    5. (TIẾP THEO VÀ HẾT)

      Đến đây hẳn các anh chống cộng cờ vàng sẽ nói rằng vì người dân không có quyền chọn lựa, không có báo nào khác để người dân đọc nên phải đọc báo “tuyên truyền” của CS. Thế thì các anh hãy xem Mỹ nó thống kê đây.

      Tháng 6/2007 Tập đoàn thương mại trực tuyến hàng đầu thế giới Amazon.com thông qua hệ thống xếp hạng website Alexa đã xếp tờ báo điện tử vnexpress nằm trong top 100 website toàn cầu (hạng98) bỏ xa Washington Post (566), Guardian (554), Independent (2.700), Financial Times (2.780) Wall Street Journal (1.019). Trong số độc giả của vnexpress có 10,4% người đọc VnExpress sống tại Mỹ, và hơn 21% là từ các nước khác.

      Con số đến 7 triệu lượt độc giả truy cập mỗi ngày nói lên được cái uy tín lớn lao và chất lượng thông tin của tờ báo điện tử này.

      Không riêng ở trong nước, 10,4% trong số 7 triệu độc giả của vnexpress mỗi ngày đang sống ở Mỹ là con số biết nói rằng những người Việt thầm lặng ở Mỹ vẫn tìm đến những thông tin từ những website trong nuớc mà các anh cờ vàng gọi là công cụ tuyên truyền một chiểu của cộng sản . Hầu hét những website hải ngoại đều cọp thông tin của những tờ báo một chiều này để đăng tải. Nếu tính 10,4% trên số độc giả truy cập hằng ngày thì riêng ở Mỹ mỗi ngày đã có khoảng trên 700 ngàn lượt truy cập từ Mỹ vào vnexpress, Họ tình nguyện vào đây để cho cộng sản lừa gạt bằng thông tin một chiều bóp méo sự thật nhồi sọ của CS chăng? Đấy là chưa tính đến hàng trăm website khác của cộng sản.

      Hầu hết những sự kiện trong nước được các cơ quan truyền thông trong nước đưa tin sớm nhất và đó cũng là nguồn rẻ tiền nhất để các các quan truyền thông hải ngoại cóp dán và còn lưu manh cắt xén để xuyên tạc.

      Tại cuộc gặp gỡ báo chí Việt tại San Francisco ông Lê Doãn Hợp cũng giới thiệu đề án vể chiến lược sớm đưa Việt Nam trở thành một quốc gia mạnh về thông tin và truyền thông vào năm 2020 đã đựợc thủ tướng VN phê chuẩn ngày 22/9/2010. Mục tiêu đề án là đưa ngành công nghệ thông tin VN thành ngành kinh tế mũi nhọn, phát triển hạ tầng băng thông đến tận xóm ấp và hộ gia đình và đưa thiết bị nghe nhìn đến từng hộ dân, ứng dụng chính phủ địện tử để cải cách hành chính, đào tạo 1 triệu kỹ sư chuyên ngành v.v…,Điều này chứng minh rằng VN rất chú trọng việc phát triển và phổ cập thông tin và dĩ nhiên tự nó đã phản bác lại những luận điệu bưng bít thông tin mà các anh cờ vàng tuyên truyền.

      Tuy nhiên càng phát triển mở rộng truyền thông thì các anh cờ vàng lại càng lo sợ phải đuơng đầu với luồng thông tin khổng lồ đến với người dân không chỉ trong nước mà còn ở hải ngoại khiến cho việc xuyên tạc sự thật của các anh càng ngày càng khó khăn và cái mặt nạ lưu manh của các anh càng ngày càng rách bươm .

      Thời đại thông tin toàn cầu này không có sự thật nào có thể che đậy được, không có quyền lực và sự ngăn chận nào có hiểu quả, thế mà các anh cờ vàng vẫn chỉ có một chiêu cổ điển là nói láo chứng tỏ tầm nhìn chính trị các anh chỉ quanh quẩn trong quán cà phê để tâng bốc nhau rồi vẽ chuyện chửi CS cho nó sướng cái mồm. Chính trị cà phê nó làm cho các anh hoang tưởng như đang sống ở trên mây cho nên các anh mới đòi “hòa hợp hòa giải” bằng cách đề nghị CSVN tỏ thiện chí trước bằng cách để cho các anh phất cờ vàng của các anh ở ngay giữa thủ đô Hà Nội. Các anh nghĩ các anh là ai mà CSVN phải “hòa giải”? Cứ lồng lộn lên chống cộng rồi chửi cả lãnh tụ của người ta rồi bảo người ta phải “hòa giải” với các anh à?

      Các anh cờ vàng cứ cố tình nhập nhằng việc hòa giải dân tộc với “hòa giải với cờ vàng” . Dân tộc là vĩnh cửu, còn cờ vàng của các anh thì đã chết, các anh nghĩ các anh đủ sức mạnh để gây áp lực CS đáp ứng yêu sách cờ vàng của các anh sao? Rõ là các anh đang ở trên mây để mơ giấc mơ cờ vàng.

      Share this:
      (HẾT)

      Xóa
    6. (TIẾP THEO VÀ HẾT)

      Đến đây hẳn các anh chống cộng cờ vàng sẽ nói rằng vì người dân không có quyền chọn lựa, không có báo nào khác để người dân đọc nên phải đọc báo “tuyên truyền” của CS. Thế thì các anh hãy xem Mỹ nó thống kê đây.

      Tháng 6/2007 Tập đoàn thương mại trực tuyến hàng đầu thế giới Amazon.com thông qua hệ thống xếp hạng website Alexa đã xếp tờ báo điện tử vnexpress nằm trong top 100 website toàn cầu (hạng98) bỏ xa Washington Post (566), Guardian (554), Independent (2.700), Financial Times (2.780) Wall Street Journal (1.019). Trong số độc giả của vnexpress có 10,4% người đọc VnExpress sống tại Mỹ, và hơn 21% là từ các nước khác.

      Con số đến 7 triệu lượt độc giả truy cập mỗi ngày nói lên được cái uy tín lớn lao và chất lượng thông tin của tờ báo điện tử này.

      Không riêng ở trong nước, 10,4% trong số 7 triệu độc giả của vnexpress mỗi ngày đang sống ở Mỹ là con số biết nói rằng những người Việt thầm lặng ở Mỹ vẫn tìm đến những thông tin từ những website trong nuớc mà các anh cờ vàng gọi là công cụ tuyên truyền một chiểu của cộng sản . Hầu hét những website hải ngoại đều cọp thông tin của những tờ báo một chiều này để đăng tải. Nếu tính 10,4% trên số độc giả truy cập hằng ngày thì riêng ở Mỹ mỗi ngày đã có khoảng trên 700 ngàn lượt truy cập từ Mỹ vào vnexpress, Họ tình nguyện vào đây để cho cộng sản lừa gạt bằng thông tin một chiều bóp méo sự thật nhồi sọ của CS chăng? Đấy là chưa tính đến hàng trăm website khác của cộng sản.

      Hầu hết những sự kiện trong nước được các cơ quan truyền thông trong nước đưa tin sớm nhất và đó cũng là nguồn rẻ tiền nhất để các các quan truyền thông hải ngoại cóp dán và còn lưu manh cắt xén để xuyên tạc.

      Tại cuộc gặp gỡ báo chí Việt tại San Francisco ông Lê Doãn Hợp cũng giới thiệu đề án vể chiến lược sớm đưa Việt Nam trở thành một quốc gia mạnh về thông tin và truyền thông vào năm 2020 đã đựợc thủ tướng VN phê chuẩn ngày 22/9/2010. Mục tiêu đề án là đưa ngành công nghệ thông tin VN thành ngành kinh tế mũi nhọn, phát triển hạ tầng băng thông đến tận xóm ấp và hộ gia đình và đưa thiết bị nghe nhìn đến từng hộ dân, ứng dụng chính phủ địện tử để cải cách hành chính, đào tạo 1 triệu kỹ sư chuyên ngành v.v…,Điều này chứng minh rằng VN rất chú trọng việc phát triển và phổ cập thông tin và dĩ nhiên tự nó đã phản bác lại những luận điệu bưng bít thông tin mà các anh cờ vàng tuyên truyền.

      Tuy nhiên càng phát triển mở rộng truyền thông thì các anh cờ vàng lại càng lo sợ phải đuơng đầu với luồng thông tin khổng lồ đến với người dân không chỉ trong nước mà còn ở hải ngoại khiến cho việc xuyên tạc sự thật của các anh càng ngày càng khó khăn và cái mặt nạ lưu manh của các anh càng ngày càng rách bươm .

      Thời đại thông tin toàn cầu này không có sự thật nào có thể che đậy được, không có quyền lực và sự ngăn chận nào có hiểu quả, thế mà các anh cờ vàng vẫn chỉ có một chiêu cổ điển là nói láo chứng tỏ tầm nhìn chính trị các anh chỉ quanh quẩn trong quán cà phê để tâng bốc nhau rồi vẽ chuyện chửi CS cho nó sướng cái mồm. Chính trị cà phê nó làm cho các anh hoang tưởng như đang sống ở trên mây cho nên các anh mới đòi “hòa hợp hòa giải” bằng cách đề nghị CSVN tỏ thiện chí trước bằng cách để cho các anh phất cờ vàng của các anh ở ngay giữa thủ đô Hà Nội. Các anh nghĩ các anh là ai mà CSVN phải “hòa giải”? Cứ lồng lộn lên chống cộng rồi chửi cả lãnh tụ của người ta rồi bảo người ta phải “hòa giải” với các anh à?

      Các anh cờ vàng cứ cố tình nhập nhằng việc hòa giải dân tộc với “hòa giải với cờ vàng” . Dân tộc là vĩnh cửu, còn cờ vàng của các anh thì đã chết, các anh nghĩ các anh đủ sức mạnh để gây áp lực CS đáp ứng yêu sách cờ vàng của các anh sao? Rõ là các anh đang ở trên mây để mơ giấc mơ cờ vàng.

      Share this:
      (HẾT)

      Xóa
    7. ((Không ai biết được ngày mai sẽ ra sao đâu anh ạ... Chúc vui!))

      Chú ((toàn ...)) xem và biết cái ngày mai của chú sẽ ra sao chưa ?Ngày xưa theo Pháp ,theo Mĩ bán rẻ quê hương ,dế quốc thua trận bỏ lại các chú nên ngày nay chú phải rửa hận bằng cách dấu mặt làm ((anh hùng bàn phím)).Ngàyxưa các chú vào trang này mình chú in thành nhiều tên để chửi rủa chủ trang ,ngày nay bị gãi đúng chỗ ngượng nên các chú sợ anh chết khiếp,chửi lại không xong thì bày trò chó sói làm thân ,chó sói làm thân không được thì mỉa mai than vãn ngậm ngùi ,sau cái than vãn ngậm ngùi này thì là cái gì anh cũng đoán biết được và đã chuẩn bị rồi .(cứ làm đi và cám ơn các chú đã cho anh cười xòe miễn phí ).Nhớ mơi đây các chú ra trang tusangnhamhiem.com ,đùng một cái ông sang đi Mĩ bàn về việc VN và Mĩ chuẩn bị là đối tác chiến lược ,tay chân của Obasma gọi các chú lên mắng cho một trận và bảo các chú xóa ngay trang mạng ấy đi không thì nó cắt đô la,không nghe nó ...cắt cổ .À,thế trang mạng ấy ngày nay đâu rồi ,anh không tìm thấy nữa ?Tương lai quá khứ của mấy chú là thế đấy à ?thôi ,anh cũng xin ((chúc vui ))chú bằng một bài thơ nhé :

      TÂM SỰ CỜ VÀNG :

      Xóa
    8. TÂM SỰ CỜ VÀNG
      18.06.2011
      Lại hết một năm sống tha hương.
      Băm mấy xuân qua vẫn đọan trường.
      Cộng sản vẫn còn, ta chưa chết.
      Nhưng biết bao giờ thấy cố hương?
      Quốc hận hằng năm vẫn nhớ ngày
      Ôm niềm uất hận lết sang đây,
      Ngày xưa nhớ cái năm năm bốn
      Cũng tại cộng nô phải chạy dài.
      Số kiếp di cư đến hai lần
      Hai lần nhưng vạn nỗi gian truân.
      Lần sau còn nhục hơn lần trước,
      Vứt cả ba lô cởi cả quần.
      Cũng tại ta xui mới thế này
      Thầy ta đừng chạy chúng biết tay
      Phải chi thầy thí vài trăm triệu
      Đâu phải chạy te vứt cả giày.
      Dù bỏ chạy te vứt cả giày.
      Nhưng ta nào có sợ chúng bay.
      Chẳng qua cũng chỉ vì thời vận
      Tại số nên ta mới như vầy.
      Ta quyết không quên mối hận này.
      Con không làm được cháu ta thay
      Cờ vàng ta phất không ngừng nghỉ.
      Rồi sẽ có ngày chúng biết tay
      Ta vẫn cờ vàng vẫn duyệt binh
      Vẫn hát vang lên khúc quân hành
      Để cháu con ta luôn ghi nhớ
      Hình ảnh hào hùng lớp cha anh.
      Dù là quần áo chợ si đa
      Dù chẳng súng gươm cũng gọi là
      Quân đội cộng hòa thời oanh liệt,
      Để ta ôn lại quãng đời ta.
      Ta phất cờ vàng giữa cờ hoa
      Cờ hoa cứu giúp chở che ta
      (Không có cờ hoa ta lạnh gáy
      Cộng sản rập rình rét bỏ cha.)
      Nhớ về hòn ngọc viễn đông xưa
      Nơi ta hoan lạc suốt bốn mùa
      Tên em ngày ấy không còn nữa
      Còn lại nơi này cái little.
      Thế mà chúng cũng chẳng buông tha.
      Theo đến nơi này xứ cờ hoa.
      Cái little kia nào có tội
      Chúng cũng vặt luôn tức bỏ bà.
      Mấy chục năm ròng giữa chốn đây.
      Eo phe (welfare) vẫn lãnh vẫn ăn mày.
      Phút tem (food stamp) không có đời ta tận
      Bởi thế cho nên phải lụy thầy.
      Ta chạy sang đây đã cùng đường
      Thế nên ta vẫn phải khói hương
      Tâm nguyện khấn cầu ông thánh Mỹ
      Phù hộ ta tròn mộng hồi hương.
      Thầy ta ta dựng tượng phụng thờ
      Cũng vì ơn nghĩa những năm xưa
      Thế mà chúng bảo “quân chơi đĩ ”
      Năm mươi tám vạn hồn có biết chưa
      Hỡi chúa hỡi thần hỡi Ala
      Hỡi Mô ha mét hỡi Di đà,
      Cộng nô láo xược không vặn cổ
      Lại cứ vặn nhầm cổ chúng ta.
      Thà ta nô lệ xứ cờ hoa
      Quyết không về lại chốn quê nhà
      Làm mướn, cu li, hay rửa chén,
      Rửa đít cho thầy cũng sướng cha.
      Rửa đã bao năm rửa mòn tay,
      Nhưng vẫn không quên rửa hận này.
      Đời ta không được, đời con cháu,
      Quyết diệt cho tiêu bọn chúng mày.
      Trung cộng âm mưu chiếm Trường Sa.
      Đã lâu mới có dịp hò la.
      Cầu trời nó chiếm luôn Hà nội.
      Cho đáng bọn mày hả dạ ta.
      Trung cộng to đầu thế mà ngu.
      Đất liền không lấy lấy san hô.
      Sao bay không chiếm luôn cả nước,
      Chẳng lẽ bọn mày sợ chúng ư.
      Bay cứ đánh đi có chúng tao
      Tuy tao chẳng có tí quân nào
      Nhưng tao có cái mồm to khỏe.
      Chống cộng nhưng tao khoái ba tàu.
      Ta có cờ vàng có ống loa
      Có kèn có trống có cờ hoa.
      Tuy hô đả đảo thằng trung cộng
      Nhưng chống chỉ là Cộng xứ ta.
      Chẳng lẽ xuống đường chống tụi bay
      Mà không đả đảo thật hăng say.
      Thì ai mà biết ta yêu nước.
      Nhưng tấm lòng ta khoái chúng mày.
      Hàng hóa Việt Nam bán dẫy đầy
      Nhưng ta cương quyết phải tẩy chay
      Thà ta ủng hộ hàng tàu chệt
      Cho lũ cộng mày chết trắng tay.
      Nhớ nước ta càng thêm uất ức,
      Thương nhà tiếc mãi cái vila.
      Sang đây cam phận thằng ở đợ
      Cũng tại bọn mày lũ cộng nô
      Lạy thánh A la lạy chúa tôi
      Con chống bao năm quá đuối rồi
      Sức kiệt lực tàn đành chống gậy.
      Nay còn chỉ mỗi cái mồm thôi.
      Xin chúa hộ phù lũ chúng con
      Vặt cho chết hết lũ tham tàn
      Mai này phục quốc con xây tượng
      Xây nhà thờ mới đẹp to hơn.
      ***
      Mấy chục năm ròng giữa chốn đây.
      Bưng bê rửa bát đã bao ngày.
      Vẫn chưa rửa được niềm căm hận
      Ôi biết sao vơi mối thù này.
      (Trích comment diễn đàn vietweely)

      CHÚC VUI VÌ TƯƠNG LAI CÁC CHÚ RỘNG MỞ NHƯ LÁ CỜ NÀY

      Xóa
  5. Rận chủ chúa là thằng nầy nè.
    1 - Dân chủ là của quý báu nhất của nhân dân, .... (Hồ Chí Minh, toàn tập, NXB Sự thật, 1987, tập 7, trang 548)
    2 - Trong xã hội không gì tốt đẹp, vẻ vang bằng phục vụ cho lợi ích của nhân dân. (HCM Toàn tập, ST, 1987, tập 7, trang 544)
    3 - Có phát huy dân chủ đến cao độ thì mới động viên được tất cả lực lượng của nhân dân đưa cách mạng tiến lên. (HCM Toàn tập, ST, 1989, tập 8, trang 566)
    4 - Có dân chủ mới làm cho cán bộ và quần chúng đề ra sáng kiến. (HCM Toàn tập, ST, 1984, tập 4, trang 547)
    5 - Nếu nước độc lập mà dân không hưởng hạnh phúc tự do, thì độc lập cũng chẳng có nghĩa lý gì. (HCM Toàn tập, ST, 1984, tập 4, trang 35)

    II - Về địa vị và quyền lợi của nhân dân:
    6 - Nước ta là nước dân chủ, địa vị cao nhất là dân, vì dân là chủ. (HCM Toàn tập, ST, 1986, tập 6, trang 286)
    7 - Trong bầu trời không gì quý bằng nhân dân. (HCM Toàn tập, ST, 1987, tập 7, trang 544)
    8 - Trong thế giới không gì mạnh bằng lực lượng đoàn kết của nhân dân. (HCM Toàn tập, ST, 1987, tập 7, trang 544)
    9 - Chế độ ta là chế độ dân chủ, tức là nhân dân là người chủ,... (HCM Toàn tập, ST, 1987, tập 7, trang 190)
    10 - Bao nhiêu lợi ích đều vì dân. (HCM Toàn tập, ST, 1985, tập 5, trang 299)
    11 - Bao nhiêu quyền hạn đều của dân. (HCM Toàn tập, ST, 1985, tập 5, trang 299)
    12 - Công việc đổi mới, xây dựng là trách nhiệm của dân. (HCM Toàn tập, ST, 1985, T5, trang 299)
    13 - Quyền hành và lực lượng đều ở nơi dân. (HCM Toàn tập, ST, 1985, T5, trang 299)
    14 - Nước ta là một nước dân chủ. Mọi công việc đều vì lợi ích của dân mà làm. (HCM Toàn tập, ST, 1985, T5, trang 393)
    15 - ...Làm sao cho nhân dân biết hưởng quyền dân chủ, biết dùng quyền dân chủ của mình, dám nói, dám làm. (HCM Toàn tập, ST, 1989, T10, trang 508)
    .......

    Trả lờiXóa
  6. Bao giờ dận chủ không còn nữa - ngày ấy thanh bình chắc nở hoa Bắc Triều tiên

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhiều tên thế nhỉ ,sao mà phải khổ thế ?
      Ôi ,mong đợi ngậm ngùi à ?

      Xóa