Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

NỖI KHỔ CỦA NHỮNG NGƯỜI "CHỐNG RẬN"


NỖI KHỔ CỦA NHỮNG NGƯỜI "CHỐNG RẬN"
NVM FB - Bận rộn quá vì những chuyến đi lên vùng cao, vùng lũ, nay NVM mới có dịp trở lại câu chuyện cách đây ít lâu, anh Hà Hồng Hà, PV báo Nhân Dân, một cây bút có nhiều bài bình luận chính trị đấu tranh với những quan điểm sai trái, phản động đã gặp rắc rối vì chính các đối tượng RẬN.
Chuyện là, anh Hà có viết nhiều bài về chủ đề mạng xã hội, thông tin điện tử trên internet và mặt trái của nó, bao gồm các bài như:
Blog, mạngxã hội trong khuôn khổ pháp luật và đạo đức
Cảnh giácvà tỉnh táo trước thủ đoạn dựng chuyện
Đánhcắp tự do trên internet?
Quyền lựcngầm sau mạng xã hội
Không còngì riêng tư trên internet?
Sau đó ít lâu, Báo Năng lượng mới có "đặt hàng" anh một bài đăng trên Năng lượng mới về chủ đề . Tác giả đã thống nhất nội dung với báo Năng Lượng Mới trước khi đăng bài, có nói rõ là sử dụng thông tin đã đăng trong 1 số bài viết trên báo Nhân dân và được phía báo Năng lượng mới chấp thuận.
Thế nên, trong bài báo http://petrotimes.vn/news/vn/dam-luan-doi-thoai/hiem-hoa-tu-facebook-va-blog.html, anh Hà có sử dụng lại một số thông tin trong các bài đã đăng. Thế mà lập tức, đám RẬN lu loa lên rằng, đạo văn một cách trắng trợn đến mức khủng khiếp: chép nguyên xi rất nhiều đoạn từ ít nhất là 5 bài của báo Nhân Dân (trớ trêu thay!), từ đoạn đầu tiên là lời dẫn nhập cho đến đoạn cuối cùng, không thèm ghi nguồn cũng như tên tác giả!
Mà hài hước làm sao, bài của báo PetroTimes đã ‘cực lực lên án” nạn đạo văn....
Thật là một kiểu suy diễn tuỳ tiện, làm sao "tôi có thể đạo chính tôi" - anh Hà bực dọc nói.
Người viết bài này cũng chịu nhiều thị phi sau bài "Báo chí Lề trái hay là "rác rưởi" trên internet đăng trên QĐND ngày 31-7-2011. Các bạn vào link xem bài này thì rõ, làm gì một người thường xuyên sử dụng internet và hiểu các tiện ích của một trong những thành tựu văn minh tuyệt vời của loài người này như NVM lại không hiểu mặt tích cực của internet cũng như của các blog, mạng xã hội? Bài báo chỉ phê phán, lên ánnhững blog tự “tấn phong” cho mình là “báo chí lề trái”. Bằng một sự “phân chia” nguy hiểm, họ đã tự xếp các trang web, blog phản động cũng là một lực lượng báo chí. Bằng hình ảnh ẩn dụ “lề trái và lề phải”, họ cho rằng, lực lượng này đối lập hoàn toàn với hệ thống báo chí Việt Nam và đang tiến hành một “cuộc chiến tranh thông tin” theo kiểu “du kích”. Bằng giọng điệu đầy thù hận, họ đòi phải viết lại lịch sử báo chí Việt Nam đầu thế kỷ 21 để ghi công trạng của những trang “lề trái” này. Bằng lập luận giả dối để đánh lừa dư luận, họ coi báo chí chính thống không còn đáng tin cậy, báo “lề trái” như những “chiến sĩ xung kích”, là “tiếng sét giữa trời quang”, là “kênh thông tin trung lập, trung thực nhất, chuẩn xác nhất”...NVM đã lập luận: có thể khẳng định, cái gọi là "báo chí lề trái" thực chất chỉ là một thứ "rác rưởi" trên xa lộ thông tin toàn cầu internet. Tuy có thể ban đầu thu hút sự tò mò, hiếu kỳ của người đọc bởi những thông tin lạ nhưng bạn đọc chân chính sẽ sớm nhận ra chân tướng và không rỗi hơi mất thời gian với loại web, blog lá cải, đi ngược dòng chảy chung này.
Thế mà sau đó, trên các trang "lề trái" đó đã lu loa là một kẻ "mọi rợ", không hiểu tiện tích văn minh của internet, gọi tất cả các blog là "rác rưởi". Họ lập tức sủa nhặng lên và vào bình luận, bôi xấu NVM đủ kiểu. Đến nỗi, ngay cả nhiều bạn bè, đồng nghiệp cảu tôi cũng hiểu lầm, cứ tưởng tôi viết đánh đồng một rọ, cho rằng tất cả blog đều là...rác. Đỉnh cao của những hành vi đánh phá này là các cuộc điện thoại chửi bới doạ giết diễn ra liên tục một thời gian dài, kể cả đêm khuya. Buồn hơn, ông Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Minh Thuyết khi đó còn là Phó chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa-Giáo dục-Thanh thiếu niên và Nhi đồng (VHGDTTNNĐ) của Quốc hội cũng lên đài BBC trả lời phỏng vấn và trả lời bậy bạ. Ông có lẽ không đọc bài báo đó nhưng lại nói đọc rồi và cho rằng đó là bài báo "đáng xấu hổ" và nhiều quy kết vô lý không xứng tầm một giáo sư. Hồi đó mình vẫn nghĩ ông Thuyết là người tử tế nên định hồi âm gửi cho ông một bức thư. Sau càng thấy ông gần gũi với đám RẬN nên g mình đã hiểu ra thực chất ông làm thế để làm gì nên chẳng buồn phản ứng.
Nhưng những phiền toái thì vẫn không dừng lại. Thi thoảng, đây đó lại có người gặp hỏi mình, mà toàn là những người không dùng máy vi tính, không hiểu về mạng: "Sao mày lại viêt thế?", "Mày làm thế nào mà lại hiểu ấu trĩ thế".
Cũng chả muốn nhắc lại đièu này nhưng vì thấy anh bạn Hà Hồng Hà khổ sở vì chuyện bị đám RẬN dựng chuyện nên mình viết lại đôi , những mong anh Hà đừng có bận tâm. Không nên vì một vài những trang vớ vẩn đó xuyên tạc mà từ bỏ trách nhiệm của những người cầm bút viết bình luận chính trị chống sai trái phản động.
Cờ Hó cứ sủa và người cứ đi anh Hà ạ!!!
Khttp://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-vn/61/43/5/5/5/156061/Default.aspx

18 nhận xét:

  1. Cờ Hó cứ sủa và đoàn người cứ đi... và nơi đến là Cộng hoà dân chủ nhân dân Triều Tiên!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. (( nặc danh))bị ném đá trúng quá ,đau nhục quá nên sau một thời gian sử dụng một loạt tên giả chửi bới thì nay phải lộ nguyên hình là ((nặc danh )) .

      1-((Chó cứ sủa và đoàn người cứ đi ))là câu nói của ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng khi anh này được hải ngoại mời sang Mĩ biểu diễn ,trước cửa rạp hát bị vài chục ngóe Vichoco cầm cờ ba que như tụi an mày chửi thuê đứng la ó mà chẳng làm được gì (bạo động là cảnh sát của bố Mĩ nó bắn chết tươi )-Bọn vichoco đâu ngờ chúng làm vậy thì Mr Đàm lại càng nổi tiếng.

      Xóa
    2. 2-Cộng dân chủ nhân dân Triều Tiên thì sao?

      Đất nước này sở hữu một trong những những nguồn khoáng sản giàu nhất thế giới ,riêng trữ lượng đất hiếm cũng trị giá 7 ngàn tỉ usd .Đât nước hiện này tuy gặp nhiều khó khăn do cấm vận Mĩ nhưng y tế ,giáo dục và hầu như toàn bộ dịch vụ đều miễn phí .Điều mà rất nhiều nước trên thế giới ngay cả Mĩ cũng không làm được .Tụi ba que rất thích Triều Tiên giống như tuyên truyền bịp bợm của Mĩ là đất nước chết đói nhưng chúng lại lờ đi việc Mĩ cấm vận quốc gia này là nguyên nhân chủ yếu gây ra khó khăn kinh tế và chúng cũng lờ luôn cả sự thật là nhưng clip,nhưng hình ảnh về Triều Tiên do chính người Mĩ quay thấy cuộc sống của người triều Tiên vấn khá đầy đủ (,nhẩy cổ điển ,uống rượu tây và chén cả Mac--Đô -nan)

      Đám vichoco những mong rửa cái nhục tụt quần bại trận sống ăn mày vong quốc trên đất Mĩ nên ngày đêm chống phá đến bội nhọ xuyên tạc ,kêu gào van xin Đảng CS thoái vị để ...nhường quyền cho tụi khủng bố hải ngoại( Sự ngu xuẩn ngây,hoang tưởng của tụi tụt quần bại trận khi bị Mĩ bỏ rơi).Chúng lờ đi rằng Trung Quốc là do đảng CS lãnh đạo nhưng nay lại mạnh ngang ngửa Mĩ ,Việt Nam thì từ lâu đã trải qua thời kì khó khăn vượt lên phát triển .Ngoại giao với Mĩ thì đã dỡ bỏ cấm vận Mĩ từ lâu và nay hai quốc gia xem xét trở thành đối tác chiến lược(điều mà bọn vietchoco vô cùng kinh khiếp vì chúng biết ngày tàn của chúng đã điểm ,hệt như bị Mĩ bỏ rơi sau năm 72)

      Xóa
    3. 3-Và đây,VNCH phồn vinh nhờ Mĩ mà chúng hằng tiếc rẻ :

      (Trích)Thầy Dạy Sử Nguyễn Mạnh Quang
      và Ý Nghĩa Cuộc Chiến Việt Nam 1954 - 1975.

      http://sachhiem.net/NMQ/NMQ037.php

      SHPV: Sự kiện miền Nam trù phú hơn miền Bắc, khiến cho một số người miền Bắc nghĩ rằng mình sai lầm khi tiến vào miền Nam. Giáo sư nghĩ sao về sự vỡ mộng của những người này?

      NMQ: Những người vỡ mộng vì cho rằng miền Nam trù phú hơn miền Bắc là những nguời không đủ khả năng lý trí để nhìn ra sự thật về địa lý thiên nhiên và hoàn cảnh lịch sử nước nhà trong thời cận và hiện đại, đặc biệt nhất là trong những năm 1945-1975. Những sự thật đó là:

      A.- Miền Nam (1) được thiên nhiên ưu đãi về ruộng đất bao la (đồng bằng sông Cửu Long rộng lớn gần gấp bốn lần đồng bằng sông Hồng Hà), phì nhiêu hơn (do phù sa sông Cưu Long bồi đắp), lại không có nắng hạn, bão và lụt, (2) hàng năm tiếp nhận hàng tỉ tiền viện trợ Mỹ để nuôi báu cô bộ máy chính quyền miền Nam và gần triệu quân lính đánh thuê của miền Nam (3) những đồng tiền tung vãi ra theo “quy luật kinh tế giây chuyền” do sự tiêu xài hoang phí trong đó có vấn đề du hí đú đởn (a) của hơn nửa triệu quân lính Hoa Kỳ và hàng trăm ngàn quân lính của các quốc gia đồng minh của Mỹ tham chiến như Úc, Thái Lan, Nam Hàn, Phi Luật Tân, (b) của hàng trăm ngàn nhân viên dân sự Mỹ làm việc tại các công ty tư nhân Mỹ tại miền Nam Việt Nam, (c) của hàng trăm ngàn nhân viên người Việt làm cho các sở Mỹ được trả lương hậu gấp bội phần đồng lương hàng tháng của các nhân viên chính quyền và sĩ quan trong quân đội Miền Nam, (d) đặc biệt của những người nắm giữ những chức vụ chỉ huy trong chính quyền cũng như trong quân đội có khả năng lạm dụng quyền hành để làm tiền bất chính bằng trăm phương ngàn kế, (e) những người giàu có lại xây nhà lầu cho Mỹ thuê và trở thành phong trào rầm rộ. Năm 1973, Mỹ rút đi, các căn nhà lầu này trở nên trống rỗng. Trong hồi ký của ông Vũ Quốc Thúc, cựu Tổng Trưởng Kinh Tế thời bấy giờ, chính ông cũng có xây nhà cho Mỹ thuê.


      Nạn đĩ điếm ở Miền Nam thời Mỹ

      Sự tiêu xài hoang phí của những loại người trên đây cùng với sư lũng đoạn chính quyền của giới tu sĩ áo đen và dư Đảng Cần Lao Công Giáo đã làm cho xã hội miền Nam được phồn vinh một cách giả tạo, và biến thành một xã hội đĩ điếm được thể hiện ra qua câu vè “nhất đĩ, nhì cha, tam sư tứ tướng”, và nổi tiếng thế giới mà nhà viết sử Stanley I. Kutler viết trong Encyclopedia of The Vietnam War (New York: Simon & Schuster McMillan: 1996) như sau:

      “Đối với hầu hết người dân trong các thành phố, đời sống càng ngày càng trở nên khó khăn. Vào năm 1972, có vào khỏang 800 ngàn trẻ em mồ côi lang thang trên các vỉa hè trong các đường phố ở Sàigòn và một số thành phố khác, sống bằng nghề ăn mày, đánh giầy, rửa xe, móc túi và dẫn khách làng chơi về cho chính chị gái và mẹ của chúng. Có vào khoảng 500 ngàn gái điếm và gái bán ba, trong đó có nhiều người là bà vợ của anh em quân nhân trong quân đội miền Nam. Họ phải làm cái việc ô nhục này để phụ cặp đồng lương chết đói của ông chồng không đủ nuôi cho một người. Ngoài ra, lại còn có khoảng 2 đến 3 triệu người, trong đó có những người già cả hay thương phế binh của quân đội miền Nam không thể nào tìm được công ăn việc làm. Vào năm 1974, tình trạng đói đã lan rộng ra nhiều nơi trên lãnh thổ miền Nam. Theo cuộc thăm dò của anh em sinh viên Ca-tô thì ngay trong khu vực giầu có nhất trong thành phố Sàigòn, chỉ có 1/5 tổng số gia đình có đủ ăn, một nửa tổng số gia đình cho là có thể lo được mỗi ngày một bữa cơm và một bữa cháo bằng thứ gạo rẻ tiền nhất. Các gia đình còn lại đều đói cả. Đói và thất nghiệp đưa đến tội ác, tự tử và biểu tình trong khắp các vùng do chính quyền Sàigòn kiểm soát.” [1]

      Xóa
    4. Và đây ,để có một Hàn Quốc phát triển thì cái giá phải trả là đây

      (và Hàn Quốc cũng đếch bao giờ quan tâm đến bọn vicchoco và thậm chí còn mong nó chết ngỏe cho nhanh vì Hàn Quốc từ lâu đã chơi thân với VN)

      XIN ĐỪNG PHÁN XÉT DẼ DÃI NHƯ THẾ

      http://vokhanhlinh98.blogspot.com/2013/07/ung-phan-xet-de-dai-nhu-the.html

      Đừng phán xét dễ dãi như thế

      Đừng phán xét dễ dãi như thế

      Mình mới đọc một bài viết của Hội Anh Em Dân Chủ - Brotherhood For Democracy đăng bài “Hàn Quốc “lột xác” sau chiến tranh” với lời phụ họa cho rằng: “VN và HQ đều bị tán phá bởi chiến tranh, nhưng HQ không có Đảng CS nên họ đã trở thành 1 cường quốc về kinh tế và quân sự. VN có Đảng CS nên vẫn là nước nhược tiểu về kinh tế và quân sự…” Những lập luận kiểu này mình đã nghe các “chiến sỹ dân chủ” nhai đi nhai lại mấy chục năm qua rồi xem ra vẫn chưa thấy chán, thôi thì đành dành một topic về chủ đề này. Xin trả lời mấy bạn ở Hội Anh em dân chủ này như sau:

      Thứ nhất, sự khác nhau căn bản giữa HQ và VN là HQ có một nhà độc tài - anh hùng Park Chung Hee còn VN “bị” lãnh đạo và theo đường lối nhân bản của Hồ Chí Minh nên không có được một nền tảng vật chất tạo đà cho sự phát triển đó.

      Để thấy rõ điều này, mời các bạn đọc http://www.vnmilitaryhistory.net/index.php?topic=19803.10, trong đó có nói về America's Korea, Korea's Vietnam (tạm dịch: Chiến tranh Triều Tiên với Mỹ, chiến tranh Việt nam với Triều tiên) của Charles K. Armstrong, trong đó cho biết HQ đã gửi hơn 300.000 lính đánh thuê cho Mỹ tới miền Nam Việt Nam. Ngày này nhìn về lịch sử phát triển thành con rồng Châu Á, giới trẻ Hàn Quốc chỉ biết nói “Tôi biết ơn Việt Nam”. Vì sao? Hồi ấy, CP Mỹ đổ viện trợ vào " bơm " miền nam VN phồn vinh hơn Đại Hàn ... Park đã chọn bài toán 4 lợi ích : (1) Đáp ứng yêu cầu đồng minh, bán cho CP Mỹ gần 400.000 lính đánh thuê (số liệu hiện vẫn chưa thống nhất), và 1,1 triệu phụ nữ Hàn phục vụ các nhu cầu của họ, đổi lấy viện trợ kinh tế văn hóa xã hội. (2)Thanh lọc xã hội bằng biện pháp quân phiệt, trấn áp thành phần chống đối và tầng lớp lưu manh làm cản trở chương trình canh tân đất nước, tống hết vào án lính " xuất khẩu ", nổi tiếng côn đồ hung hăng tàn độc, giao quân cho mỹ đưa đi ngoài nước " giết " dùm. (3)Dùng phần lớn tiền ấy làm học bổng dành đào tạo các nguồn nhân lực kỷ thuật then chốt cần cho kế hoạch công nghiệp hóa ...(4) Giáo dục thế hệ hậu bị khắc ghi hận nhục phải trả bằng chính kết quả học tập nghiên cứu và làm việc, khi mỗi tháng nhận trợ cấp đều tuyên hứa xác nhận biết rõ đây là tiền đã phải đánh đổi xương máu 1,5 triệu đồng-bào của mình nhằm thực hiện hoàn thành các mục tiêu Học-thuyết K ( Kungfu Korea ... ). Do vậy, phần lớn tầng lớp tri thức Hàn độ tuổi trung niên ngày nay, đều mong muốn làm điều gì đó có thể, nhằm đền đáp phần nào, vì với họ" ... nếu như không có cuộc chiến Vietnam?".

      (MỜI XEM TIẾP)

      Xóa
    5. (TIẾP THEO VÀ HẾT)
      Ngày nay HQ đang được lãnh đạo bởi con gái nhà độc tài Park này.

      Sự so sánh tại sao VN không được như HQ chỉ bởi VN không có một nhà lãnh đạo dám làm mọi giá để phát triển kinh tế xã hội bất chấp mọi tiêu chuẩn đạo đức, nhân văn, nhân quyền như lãnh tụ Park Chung Hee của họ. Đem các tử tù cho Mỹ giết giùm nhưng gây tội ác tuyệt chủng ở Việt Nam; đem đàn bà đi phục vụ lính Mỹ để lấy tiền phát triển kinh tế quả là những sáng kiến có một không hai, liệu mấy lãnh tụ dám làm?

      Thứ hai, HQ mặc dù chia đôi nhưng chắc chắn không bị chia rẽ trong thống nhất như VN khi phải đối đầu với cả đám quân thánh chiến ngoài biên giới, sự phong tỏa cô lập, kìm hãm kinh tế của Mỹ và đồng minh mấy chục năm sau chiến tranh trong điều kiện kinh tế đã kiệt quệ hoàn toàn cũng như phải “nuôi” cả đám người vọng Mỹ, cả dân tộc với đa số tiểu nông, mù chữ hậu quả của chính sách “ngu dân”, sự phân hóa dân tộc, vùng miền là hệ lụy chính sách “chia để trị” ngàn đời nay…

      Thứ ba, thấy rõ là đến nay, bất chấp Đảng CSVN đang nỗ lực phát triển quan hệ quốc tế, tận dụng nguồn lực bên ngoài, thúc đẩy nội lực bên trong, nhưng hàng hoạt nhân tố vẫn nhăm nhăm “kìm hãm”. Đơn giản nhất đã thấy trong chuyến đi thăm Mỹ của CTN TTS vừa qua đấy thôi, đám người Việt lưu vong đã đành, trong nước thì đám “zân chủ” đua nhau cầu cạnh Chính phủ Mỹ, LHQ quay trở lại cấm vận Việt Nam, không thông qua TPP, không đón tiếp cấp cao… chỉ khi Đảng CSVN thoái lui nhường quyền lực cho đám ô hợp này thì chúng mới thỏa chăng?. Một dân tộc luôn tìm mọi cách phá nhau, muốn dân tộc mình tối tăm vì đã theo Đảng CSVN đẩy đuổi chúng ra khỏi chiếc bánh quyền lực trong sự hận thù điên cuồng thì trách ai?

      Chưa kể tư tưởng vọng ngoại ăn sâu thấm đấm, bao nhiều tiền của đầu tư cho “du học” nhưng phần lớn muốn hưởng thụ cuộc sống ở nước ngoài, chẳng muốn về nước để “chung vai gánh vác”. Tiền của một năm đốt bao nhiêu ngoại tệ cho du học và biến mất.

      Nhìn lại các cường quốc ngày nay cho thấy, phần lớn đều phát triển trên nền tảng “cướp bóc”, đè đầu cưỡi cổ dân tộc khác. Xứ Việt mình vốn được định hình trên bản đồ ở vị trí quá nhạy cảm, luôn là mục tiêu khát vọng chiếm giữ hàng đầu của các cường quốc, nên trải qua hết cuộc chiến này đến cuộc chiến khác, suốt ngày chỉ lo chống chứ xâm chiếm, cướp bóc được của ai đâu. Bao nhiêu “tinh binh”, “tinh tú”, “anh hùng” bị đốt ngoài chiến lũy, chỉ còn đàn bà, trẻ nhỏ, phế binh hoặc thành phần cơ hội sót lại lấy đâu người phát triển đất nước và nhất là VN chưa có nhà …độc tài như Park Chung Hee.

      Google về Hội Anh em dân chủ thì thấy có vẻ Hội này rất …vọng Mỹ, bài chế độ khá cực đoan, được điều hành bởi một số tù chính trị như Nguyễn Văn Đài, Phạm Văn Trội, nên lập luận của các bạn này cũng thực dễ hiểu!

      Võ Khánh Linh

      (HẾT)

      Xóa
    6. HÀN QUỐC TỪNG LÀM GIÀU NHỜ CHIẾN TRANH Ở VIỆT NAM

      Lâu nay, một bộ phận giới trẻ lấy hình ảnh phát triển của Hàn Quốc ngày nay để so sánh với Việt Nam và vội vàng phê phán Đảng Cộng sản Việt Nam với những nhận xét khá dễ dãi và khập khễnh. Nhưng sự thật bản chất vấn đề có đúng như vậy?

      Hội Anh Em Dân Chủ – Brotherhood For Democracy đăng bài “Hàn Quốc “lột xác” sau chiến tranh” với lời phụ họa cho rằng: “Việt Nam và Hàn Quốc đều bị tàn phá bởi chiến tranh, nhưng Hàn Quốc không có Đảng Cộng sản nên họ đã trở thành 1 cường quốc về kinh tế và quân sự. Việt Nam có Đảng Cộng sản nên vẫn là nước nhược tiểu về kinh tế và quân sự…”.

      Những lập luận kiểu như thế này, chúng ta đã đọc mỏi mắt, nghe mòn tai rồi. Dẫu biết nếu ai đó cố tình ngu thì chúng ta nói cách nào họ vẫn phô bày trí tuê của mình, nhưng chúng ta vẫn phải nói.

      I. Chiến tranh Nam - Bắc Triều Tiên chỉ kéo dài 3 năm, kết thúc năm 1953. Cả về thời gia và hậu quả của nó không thể nào so sánh được với chiến tranh chống Mỹ của Việt Nam.

      Chiến tranh chống Mỹ của VN diễn ra trong 21 năm, với 5 triệu quân dân bị chết, hàng triệu người khác bị thương, nhiễm chất độc, số bom đạn kỷ lục trong tất cả các cuộc chiến. Đến ngày hôm nay hậu quả cũng chưa khắc phục hết.

      II. Hàn Quốc đã bất chấp đạo lý làm giàu bởi chiến tranh ở Việt Nam:

      Trong tài liệu America’s Korea, Korea’s Vietnam (tạm dịch: Chiến tranh Triều Tiên với Mỹ, chiến tranh Việt Nam với Triều Tiên) của Charles K. Armstrong cho biết Hàn Quốc đã gửi hơn 300.000 lính đánh thuê cho Mỹ tới miền Nam Việt Nam.

      Ngày nay nhìn về lịch sử phát triển thành con rồng Châu Á, giới trẻ Hàn Quốc chỉ biết nói “Tôi biết ơn Việt Nam”. Vì sao? Hồi ấy, Chính phủ Mỹ đổ viện trợ vào “bơm” miền Nam Việt Nam phồn vinh hơn Đại Hàn… Park đã chọn bài toán 4 lợi ích:
      (MỜI XEM TIẾP)

      Xóa
    7. (TIẾP PHẦN TRÊN )

      (1) Đáp ứng yêu cầu đồng minh, bán cho Chính phủ Mỹ gần 400.000 lính đánh thuê (số liệu hiện vẫn chưa thống nhất), và 1,1 triệu phụ nữ Hàn phục vụ các nhu cầu của họ, đổi lấy viện trợ kinh tế văn hóa xã hội.

      (2) Thanh lọc xã hội bằng biện pháp quân phiệt, trấn áp thành phần chống đối và tầng lớp lưu manh làm cản trở chương trình canh tân đất nước, tống hết vào án lính “xuất khẩu”, nổi tiếng côn đồ hung hăng tàn độc, giao quân cho Mỹ đưa đi ngoài nước “giết” dùm.

      (3) Dùng phần lớn tiền ấy làm học bổng dành đào tạo các nguồn nhân lực kỷ thuật then chốt cần cho kế hoạch công nghiệp hóa…

      (4) Giáo dục thế hệ hậu bị khắc ghi hận nhục phải trả bằng chính kết quả học tập nghiên cứu và làm việc, khi mỗi tháng nhận trợ cấp đều tuyên hứa xác nhận biết rõ đây là tiền đã phải đánh đổi xương máu 1,5 triệu đồng-bào của mình nhằm thực hiện hoàn thành các mục tiêu Học-thuyết K (Kungfu Korea…). Do vậy, phần lớn tầng lớp tri thức Hàn độ tuổi trung niên ngày nay, đều mong muốn làm điều gì đó có thể, nhằm đền đáp phần nào, vì với họ “… nếu như không có cuộc chiến Vietnam?”.

      III. Không những thế, sau 1975, VN phía Bắc phải đánh Trung Quốc, phía Tây Nam phải đánh Ponpot, tiêu hao rất nhiều sức người sức của.

      IV. Hàn Quốc mặc dù chia đôi nhưng chắc chắn không bị chia rẽ trong thống nhất như Việt Nam khi phải đối đầu với cả đám quân thánh chiến ngoài biên giới, sự phong tỏa cô lập, kìm hãm kinh tế của Mỹ và đồng minh mấy chục năm sau chiến tranh trong điều kiện kinh tế đã kiệt quệ hoàn toàn cũng như phải “nuôi” cả đám người vọng Mỹ, cả dân tộc với đa số tiểu nông, mù chữ hậu quả của chính sách “ngu dân”, sự phân hóa dân tộc, vùng miền là hệ lụy chính sách “chia để trị” ngàn đời nay…

      V. Cuối cùng, vì Việt Nam dư thừa quá mức những tri thức mà chỉ biết ngồi "so sánh".

      Hình ảnh : 1 vụ thảm sát do lính Hàn thực hiện ở VN. http://www.vnweblogs.com/post/13176/273519

      (HẾT)

      Xóa
    8. HỒI KÍ CỦA KIN JI SUN

      NGUỒN :http://sachhiem.net/THOISU_CT/ChuK/KimKiTae.php

      Hwang Sang Cheol
      29 tháng 7, 2010
      LTS: Tiếp theo tập hồi ký của Kim Jin Sun, (bấm vào chữ để xem bài) chúng tôi nhận được bản tiếng Anh của bài tiếng Hàn do tướng về hưu Kim Ki Tae viết. Ông kể lại những vụ thảm sát dân lành ở Việt Nam trong thời chiến của thế kỷ 20, lúc quân Đại Hàn đi theo gót chân của quân "đồng minh" với Hoa kỳ cùng nhau kéo vào miền Nam Việt Nam để "tiêu diệt Việt Cộng". Như thế là nội chiến hay sao?

      Quân đội ngoại quốc là chủ chốt trong cuộc chiến Việt Nam. Đây là sự thật không ai có thể chối bỏ. Đây là những sự thật mà nhiều người không muốn biết có lẽ vì quá mức có thể tin được. Ngày nay có nhiều người nhắc đến chữ "Sự Thật", nhưng lại không muốn nhớ đến nhiều sự thật làm cho những điều họ muốn nói trở nên kém quan trọng.

      Xin bạn đọc thân hữu giúp gửi cho bản tiếng Việt nếu đã có sẵn để chúng tôi khỏi mất thêm thời gian dịch cho bà con Việt Nam đọc. Cám ơn nhiều. (SH)

      Bổ túc ngày 02 tháng 8, 2010: Tòa sọan nhận được sự đáp ứng, xin thay mặt độc giả gửi lời cảm ơn dịch giả Nguyễn Trí Cảm. Những bức hình đều là tài liệu giải mật để minh họa bức tranh thật của cuộc chiến, nhưng không nhất thiết cùng địa điểm mà tác giả đề cập trong bài. (SH)

      Xóa
  2. Nếu độc giả bỏ tiền mua báo Nhân Dân đã đọc các thông tin, lập luận trong các bài viết của PV Hà, sau đó mua báo Năng lượng mới cũng gặp lại các thông tin, lập luận ấy thì sẽ có cảm giác không hài lòng là lẽ thường. Nếu các báo tồn tại nhờ doanh thu phát sinh do có độc giả thì cách sử dụng bài viết như Năng lượng mới sẽ làm Năng lượng mới mất độc giả, các báo không cần độc giả yêu thích thì muốn đăng gì cũng được.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. NÓI LÁO: ĐẶC SẢN CỦA BĂNG NHÓM CHỐNG CỘNG CỜ VÀNG

      http://xichloviet.wordpress.com/2011/12/26/noi-lao-d%E1%BA%B7c-s%E1%BA%A3n-c%E1%BB%A7a-bang-nhom-ch%E1%BB%91ng-c%E1%BB%99ng-c%E1%BB%9D-vang/

      XICHLOVIET

      Từ trước đến nay các anh cờ vàng thường ví von với nhau là “nói láo như vẹm” . Vẹm ở đây là ám chỉ Việt Cộng. Câu nói này các anh thường đi kèm với việc mỉa mai, hằn học rồi lải nhải mãi rằng chính quyền Cách mạng hứa với các anh chỉ bắt đi học tập cải tạo vài ngày nhưng lại giam các anh mút chỉ.

      Suy cho cùng đối với các anh không thế cũng không được, và phe chiến thằng nào cũng buộc phải làm như thế vì các ổ kháng cự của các anh vẫn còn đầy ra đấy. Nếu gọi các anh ra mà tuyên bố sẽ cho các anh vào tù dài hạn thì ai bảo đảm là các anh không chạy theo cái đám tàn quân kia? Ở hoàn cảnh như họ các anh cũng buộc phải làm như thế đúng không? Tìm mọi biện pháp để dụ các anh chui ra đầy đủ là chuyện cần làm. Các anh thử tự suy gẫm xem nếu kêu gọi các anh ra tình nguyện ở tù 5 hay 10 năm các anh có ra không ? Các anh phàn nàn là nhốt các anh lâu quá mà các anh cố tình quên đi việc các anh hò hét nhau chống phá liên tục thì thả các anh ra sao được? Bốn chục năm sau mà các anh còn chống thì thời điểm đó giam các anh để đảm bảo an ninh rõ ràng là vô cùng cần thiết. Nếu các anh không chống phá thì ai thèm giam các anh lâu làm gì, chỉ thêm tốn cơm trong khi dân đang đói.

      Tuy nhiên sự việc trên chỉ là những biện pháp tình thế, nói láo có hẳn một tổ chức, một chiến dịch mới chính là đặc sản của các quan thầy các anh. Quan thầy các anh lên kế hoạch nói láo rất quy mô, có sơ kết tổng kết và thậm chí nói láo giỏi thì . . . có thưởng. Và nó đã được thừa kế bởi các băng nhóm chống cộng cờ vàng các anh. Nó là một thứ vũ khí để chống cộng xuyên suốt cuộc chiến không thể thiếu của các anh. Mấy chục năm qua cộng đồng cờ vàng các anh vẫn tiếp tục xem nói láo là vũ khí chủ lực để đạt mục tiêu bôi đen chế độ CSVN và luôn tin tưởng nó tác động đến được quần chúng trong nước tạo thành những làn sóng căm phẫn trả thù thay cho các anh.

      Không phải các anh khôn ngoan gì, chính vũ khí nói láo này các anh cũng chỉ bắt chước sư phụ các anh mà thôi. Từ những năm 1954 sư phụ Mỹ của các anh cũng đã sử dụng thành công vũ khí này để dụ người dân di cư vào Nam. Cái khác giữa sư phụ và học trò là sư phụ đạt được mục tiêu ngoài mong đợi, nhưng học trò toàn bị những cú hồi mã thương đau như búa bổ.

      Nói láo là một thủ đoạn chính trị mà bất cứ tổ chức chính trị nào cũng áp dụng nhưng không dễ thành công vì nó là con dao hai lưỡi rất nguy hiểm. Khó thành công nhưng lại dễ áp dụng. Nó quá dễ thực hiện cho nên không ngạc nhiên gì khi các anh toàn nói láo để kiếm ăn và chống cộng suốt bao năm qua.

      Việc nói láo của sư phụ các anh rất tinh vi và xảo quyệt nhưng những vụ bị bể bạc xưa nay không hiếm. Nói láo về vũ khí hóa học của Irak, nói láo về sự kiện tàu Maddox ở Vịnh Bắc Bộ năm 1965, nói láo hứa lèo viện trợ và yểm trợ cho các anh đánh VC v.v… Tuy nhiên trong bài này chỉ bàn tới việc nói láo của sư phụ các anh dẫn đến sự kiện di cư năm 1954 tại VN. Một trong những kế hoạch nói láo thành công và hiệu quả nhất.

      Từ năm 1954 vũ khí nói láo của các quan thầy các anh VNCH đã được áp dụng triệt để và thành công ngoài mong đợi. Từ đó nói láo trở thành đặc sản tâm lý chiến của cờ vàng. Sự kiện di cư năm 1954 được sư phụ các anh và bộ máy tâm lý chiến các anh lập đi lập lại như một sự chạy trốn CS của người dân để tố cáo sự tàn ác của CS, xem đó là “bằng chứng sống” ví von đó là cuộc “bỏ phiếu bằng chân” V.V… Không riêng gì người dân cuồng tín ngu dốt thời bấy giờ, mà ngay chính các anh cũng tin sái cổ.

      (MỜI XEM TIẾP)

      Xóa
    2. (TIẾP THEO PHẦN TRÊN )

      Ít ai trong các anh suy nghĩ và đặt câu hỏi rằng tại sao dân theo Việt Minh đánh Pháp bỏ ra biết bao nhiêu sức người sức của, không kể cả mạng sống mà lại sợ Việt Minh đến độ phải trốn chạy theo các anh như thế ? Nếu Việt Minh tàn ác như các anh vu cáo thì dân theo Việt minh để được cái gì? Vả lại Việt Minh tàn ác với dân được ích gì khi dân đang ủng hộ họ tuyệt đối? Việt Minh đang có sự ủng hộ to lớn như thế thì họ đàn áp dân chúng để làm gì? Biết bao nhiêu phong trào chống Pháp trước đó tại sao không phong trào nào có được một lực lượng quần chúng ủng hộ to lớn như Việt Minh?

      Hiệp định Genève quy định năm 1956 là năm tổng tuyển cử thống nhất đất nước. Tổng thống Eisenhower lúc đó đã ước tính ông Hồ Chí Minh sẽ thắng với 80% phiếu. Đây là bất lợi vô cùng cho ông Diệm được Mỹ dựng lên. Tuy nhiên có điều khoản là trong vòng 300 ngày dân 3 miền có thể tự do di chuyển giữa các vùng. Đây chính là cơ hội cho Mỹ lên kế hoạch nói láo để tạo làn sóng di cư ủng hộ ông Diệm đang yếu thế.

      Nhìn các thành phần bỏ chạy vào Nam năm 1954 ai cũng có thể nhận thấy như sau :

      1. Thành phần theo Pháp, công bộc của Pháp lo sợ bị trả thù – Pháp đặt ách thống trị tại VN hàng trăm năm cho nên có rất nhiều người làm công bộc cho Pháp nhiều đời. Thành phần này và gia đình họ đã di cư lên đến 2 trăm ngàn.

      2. Thành phần bỏ chạy do chiến dịch tuyên truyền của CIA – Chiến dịch này có tên gọi là Đường Tới Tự Do (tạm dịch từ Passage To Freedom). Hầu hết thành phần này là người theo đạo Ca tô. Những câu chuyện “Chúa vào nam” , “Đức Mẹ Fatima vào nam” là sản phẩm của trung tá Edward Lansdale của CIA cha đẻ chiến dịch này trong mục tiêu nhắm tới hai triệu người di cư vào nam đã tác động mạnh vào thành phần Ca tô nghèo khổ này.

      Vào thời điểm năm 1954 có 90% dân số VN mù chữ mà dân theo đạo Ca Tô phần lớn lại sống ở miền Bắc, cho nên Mỹ đã quyết định (chứ không phải ông Diệm), cần có một cuộc di dân chiến lược. Làm được việc này Mỹ đồng thời đạt được hai mục tiêu : Thứ nhất : ông Diệm có thêm được lực lượng ủng hộ và đồng thời gây ác cảm bất lợi cho Việt Minh. Thứ hai : Tạo được ác cảm của dư luận Mỹ đối với Việt Minh để vận động cho Mỹ can thiệp sâu vào VN. Việc can thiệp vào VN sẽ được CIA hướng dư luận vào việc Mỹ cần “cứu giúp “ nhân đạo để dân VN thoát khỏi thảm họa. Hiệu quả của cuộc di dân này sẽ là bức tranh sống dập tắt những chống đối tại Mỹ về việc can thiệp vào VN.



      Khi Chiến Dịch Đường Tới Tự Do cần tuyển một bác sĩ có khả năng nói tiếng Pháp, Dooley, một sĩ quan hải quân Mỹ được chuyển qua Đội Đặc Nhiệm 90. Khi Dooley tới Hải Phòng thì mỗi ngày đã có hàng ngàn người bị lừa được đưa xuống tàu vượt 1.500 cây số đường biển để vào Nam tị nạn

      Việc tuyên truyền để thực hiện kế hoach di dân có phần đóng góp rất quan trọng của cuốn sách : “Đem Chúng Tôi Thoát Khỏi Quỹ Dữ” (tạm dịch từ Deliver Us from Evil). Của Dooley. Ông này làm việc y tế trong những trại tị nạn thời đó và cuốn sách này được coi như là một tư liệu sống về tội ác của Việt Minh. Cuốn sách nói láo thuộc loại best seller này đã đưa ông lên hàng người hùng trong dư luận Mỹ. Dooley được sinh ra và lớn lên trong một gia đình Ca tô giáo người Mỹ gốc Ailen. Với thành tích nói láo ông được tặng huân chương và đề nghị phong thánh.

      Những gì cuốn sách viết không hề có bằng chứng, nó chỉ là là sản phẩm tưởng tượng của một con chiên có ác cảm với Việt Minh.

      (MỜI XEM TIẾP)

      Xóa
    3. (TIẾP THEO PHẦN TRÊN)

      Trong bài viết về Dooly tác giả Diana Shaw một nhà văn, và là một nhà nghiên cứu viết như sau:

      Cuốn sách Dooley có những đoạn mô tả làm thế nào chữa trị những đứa trẻ với đôi bàn chân bị nghiền nát trong những bao bố đá, hay cứu chữa cho vị linh mục bị đóng đinh quanh sọ như một mô phỏng diễu cợt về thiên triều gai của Chúa Giêsu, những hình ảnh tàn bạo đến rúng động này được đưa vào các bài điểm sách đi sâu vào trái tim người đọc. Dooley viết: “ Những sự tàn bạo này hầu như luôn có mang ý nghĩa tôn giáo. Bây giờ tôi không còn xa lạ với công việc khâu víu cho những người đàn ông bị hoạn thiến, những người đàn bà bị xẻo vú hay những đứa trẻ nhỏ bị cắt hết ngón tay hay cả bàn tay. Và dần dà tôi hiểu được rằng những trừng phạt như vậy đều có liên hệ tới đức tin của họ nơi Thiên Chúa”.

      Trong một đoạn văn khác, Dooley đã mô tả một linh mục bị treo ngược chân lên xà nhà, bị đánh đập và tra tấn theo lệnh cộng sản ngừng buổi thánh lể nửa đêm. Khi Dooley gặp vi linh mục, ông ta “đang nằm trên một chỏng tre, trông như thoi thóp hấp hối nhưng đôi môi vẫn mấp máy cầu nguyện im lặng. Khi vừa giở tấm đắp bẩn thỉu, tôi phải chứng kiến một thân thể thịt da bầm nát từ vai xuống đầu gối, với bụng thì trương cứng và hạ bộ thì sưng phồng như một trái banh. Tôi chích cho ông một mủi morphin và rồi cấm một mũi kim lớn vào hạ bộ nhằm rút bớt phần nước máu”.

      Norman Baker ở Santa Fe Spring, đã từng là thủy thủ dưới quyền Dooley khi còn ở Hải Phòng cũng đã phát biểu “ Nếu tôi thấy một linh mục bị treo ngược chân và bị đóng đinh trên đầu, thì tôi chắc cả trại đều được nghe qua. Điều lạ là Dooley không hề nói tới những chuyện ấy”.

      Diana Show bình luận:

      Dooley đã được tạo dựng nên như một vị anh hùng, nhưng đồng thời cũng là sự phỉnh gạt lớn đối với nước Mỹ.

      Daniel Redmond, một cựu nhân viên của Chiến Dịch Đường đến Tự Do, thì thẳng thắn hơn khi nhận định về Dooley, ông này gọi Dooley là một “nghệ sĩ nói phét.

      Và dĩ nhiên dù là sự kiện nói láo. những sự kiện nói láo của Dooley nghiễm nhiên trở thành “tài liệu” tố cộng của các anh cờ vàng.

      Nhân vật quan trọng khác là trung tá Edward Lansdale một chiến lược gia và là phù thủy trong ngành tâm lý chiến. Một điểm đáng chú ý là Dooley phục vụ cho mục tiêu tâm lý chiến của thầy phù thủy CIA Lansdale mà không hề hay biết. Dooley là một con bài có khả năng thích hợp và xuất hiện đúng lúc trong ván bài người tị nạn của Lansdale. Lansdale lên kế hoạch 2 triệu người di tản. Để thực hiện hắn tung tin đồn khắp các vùng quê do bộ phận G5 của quân đội quốc gia miền Nam phụ trách rằng Việt Minh cho phép Tàu tràn vào miền Bắc, bọn Tàu này chuyên cướp bóc và hãm hiếp phụ nữ. Tin đồn lan nhanh đến nỗi Washington phải điện hỏi Lansdale rằng có thực hai sư đoàn Tàu đã vào miền Bắc hay không và Lansdale trả lời là “ việc đó do tôi bịa ra”.

      Những tin tức về vùng đất hứa Miền Nam, chúa vào Nam, Việt Minh tịch thu tài sản được phát tán rộng rãi đều là sản phẩm của Lansdale.

      Từ mùa hè 1954 đến mùa xuân 1955, gần một triệu người đã di cư vào Nam, gồm hai trăm ngàn người là thân nhân của binh lính, 679 ngàn người Thiên chúa giáo, chiếm 60% trong số một triệu rưởi người theo đạo Thiên chúa. Chiến dịch Đường Tới Tự Do được xem là thành công.
      (MỜI XEM TIẾP)

      Xóa
    4. (TIẾP THEO VÀ HẾT)

      Nói láo phải có nghệ thuật cho nên không phải ai nói láo cũng thành công. Đã là nghệ thuật thì nó không có khuôn mẫu mà nó cần sáng tạo cho nên các anh VNCH khó mà học cách nói láo của sư phụ mà chỉ biết học nói láo theo kiểu vẹt. Thế nên thành tích nói láo của các anh cờ vàng suốt bao năm qua chỉ đạt đến trình độ móc túi đồng hương mà thôi.

      Nói láo không phải chỉ nói những điều không có thật, những lời hứa lèo mà còn phải biết cắt xen chỗ nào của sự thật để nói láo để người ta tin y như thật, và quan trọng nhất là cần phải có bộ máy nói láo chuyên nghiệp kiểu như CIA phối hợp nhịp nhàng mới mong đạt được mục tiêu. . Làm sao các anh có được điều đó. Đó mới là tuyệt chiêu mà sư phụ các anh đã lừa lừa được triệu người VN và lừa cả nước Mỹ.

      Chiêu nói láo của CIA lừa được cả triệu người di cư năm xưa được các anh thừa kế và phát huy thành bài nói láo “tắm máu” khi CS chiếm Saigon rất buồn cười nhưng đã làm run sợ được khối người và khốn thay nó lại làm làm run sợ chính các anh. Điểm khác nhau giữa các anh và sư phụ là Mỹ không tin vào những gì mình nói láo còn các anh thì lại lo sợ những điều chính mình nói láo rồi ôm những điều chính mình nói láo mà run cầm cập, chạy qua Mỹ vẫn chưa hết run, run suốt gần bốn chục năm vẫn còn run, nhìn đâu cũng thấy CS rập rình.

      Sư phụ các anh nói láo có chủ đích và kế hoạch được thực hiện bằng cả bộ máy CIA. Các anh không nhận thức được điều này, cho nên các anh nói láo vô tôi vạ miễn là cho nó đã cái mồm rồi mơ tưởng với nhau là 80 triệu dân trong nước tin vào những chuyện láo của các anh. Các anh nên nhớ rằng ngày xưa sư phụ các anh nói láo để lừa người dân cuồng tín và mù chữ, không thể tiếp cận sự thật. Ngày nay ở VN hơn 90% dân số biết chữ và interrnet phát triển thuộc hàng top thế giới mà các anh vẫn cứ “đường xưa lối cũ” thay phiên nhau nói láo không biết ngượng mồm rồi các anh lại còn tin rằng người dân sẽ tin các anh để nổi dậy làm cách mạng hoa lài hoa cúc cho các anh hưởng thì quả là bó tay với các anh.

      Ở hải ngoại thì các anh nói láo là các anh có căn cứ kháng chiến, có cả ngàn quân để các anh xin tiền, các anh nói láo các anh xây dựng được cả một mạng lưới nằm vùng tại VN . Nói láo xin tiền ủng hộ phong trào trong nước để bỏ túi. Hiêu quả nói láo của các anh chỉ đạt được có thế.

      Các anh mặc đồ lính vào, bốt đờ sô mũ nón chỉnh tể lắm, đẹp lắm oai lắm, nhưng lại đứng ở vỉa hè nước Mỹ phất lá cờ đã chết mà mồm thì cứ phùng mang trợn mép đả đảo CS và . . . nói láo. Thế mà các anh lại nghĩ và tin rằng phải như thế CS nó mới sợ các anh.

      Nhà báo phỏng vấn cán bộ CS thì các anh cũng bảo phải mặc đồ lính vào để hù. Nhà báo phỏng vấn thì các anh buộc người ta phải hạch tội CS chứ không phỏng vấn gì hết, vì các anh cho rằng phỏng vấn là tạo diễn đàn cho CS. Ôi thật tội cho các anh quá, cái nỗi sợ CS của các anh làm các anh mất trí rồi..

      Thời thế đổi thay chỉ có lòng thù hận và cách chống cộng của các anh là không thay đổi. Các anh nói láo quen mồm nên cứ sợ người ta nói thật, trong khi sự thật mới là chân lý. Các anh sợ sự thật nhưng vẫn chưa muộn để các anh tìm đến chân lý . Nếu các anh còn dị ứng với sự thật thì hãy để cho người khác đi tìm sự thật cho các anh. Các anh hãy dẹp qua một bên lòng tự ái đã quá lỗi thời để chấp nhận sự thật dù sự thật đó nó xốn xang đau đơn đối với các anh. Sự thật đó là đân tộc VN đã vươn mình đầy kiêu hãnh với thế giới đưới sự lãnh đạo của kẻ thù các anh : Cộng Sản.

      (HẾT)

      Xóa
  3. BÁC HỒ DẠY CÁCH VIẾT BÁO
    Hễ có dịp nói chuyện với cán bộ báo chí là Bác thường căn dặn, nhắc nhở: "Bài báo thường quá dài, "dây cà ra dây muống", không hợp với trình độ và thời giờ của quần chúng nhân dân".
    Mời xem thêm.

    Trả lờiXóa
  4. Úi ,lại đổi tên lại là ((tai ương )) rồi à ?
    Sợ quá rồi nên phải giở tiếp giọng tâm lý chiến VNCH hả em?Căm thù cụ Hồ và bất lực tìm đủ mọi chiêu xuyên tạc hình ảnh cụ Hồ mà bây giờ lại vẫn cứ mượn lời cụ Hồ hả?

    Thích nghe và hiểu lời cụ Hồ thế nhỉ ?Thế có biết dạy này không ?((Với kể địch phải cương quyết và khôn khéo ))

    Tái bút tao chờ mày nói tiếp câu ((với nhân dân phải kính trọng và lễ phép ))rồi mang chuyện ra mỉa mai bộ dội cụ hồ chúng tao đây.ha ha ,tao nói thế vì loại chúng mày còn chưa xứng đáng làm kẻ thù của chúng tao đâu ,bọn rận hôi ạ!

    Trả lờiXóa
  5. @ 12345: Với nhân cách, trí tuệ, niềm tin của 12345 có thể sống và hạnh phúc ở Cộng hoà dân chủ nhân dân Triều tiên. Nhưng có thể vợ?chồng, con cháu sẽ chưa chắc có thể sống, , lúc đó 12345 có thễ tuyệt tử, tuyệt tôn! Chúc mừng!

    Trả lờiXóa
  6. úi ,lại lộn đầu từ ((tương lai )) ra ((nặc danh ))rồi hả?Giả thích hộ cái vì sao vợ chồng ,con cháu không thể sống được ở CHDCND nhân dân Triều Tiên hả dù VN bây giờ không phải là Triều Tiên -tớ quá hiều cậu đang rất cùng quẫn và khiếp sợ phải gặp tớ ,đơn giản vì lý tưởng và thủ đoạn của cậu luôn sai trái .gép Cs là quyền của cậu nhưng muốn thiên hạ tin và theo mình thì bản thân mình phải đúng

    Trả lờiXóa