Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2011

Chửi bậy, cắn càn, bịa đặt thô bỉ…

Chửi bậy, cắn càn, bịa đặt thô bỉ…

Đăng lại từ Blog Nguyễn Văn Minh
NVM Blog – Dẫu đã lường trước, nhưng không thể nghĩ rằng, sau khi  bài báo về hiện tượng blog phản động của NVM đăng tải trên báo Quân đội nhân dân thời gian vừa qua lại vấp phải phản ứng thô bỉ, vô văn hoá, cùn bậy hết chỗ nói của các thế lực phản động đối với tác giả những ngày qua. Chỉ có thể dùng một câu “chửi bậy, cắn càn, bịa đặt thô bỉ…” để nói về lũ người này…

Với mấy trăm comment trên một vài trang phản động, rất nhiều comment chửi bới trên Quân đội nhân dân Online, hơn 1000 lượt truy cập vào blog cá nhân chỉ trong một ngày cùng nhiều cuộc điện thoại, tin nhắn chửi bới, đe doạ, bọn phản động đã bộc lộ rõ bộ mặt thật của chúng. Không hề có một comment nào phản biện cho “ra hồn”, có lý lẽ, có cơ sở, có văn hoá, có tinh thần khoa học sòng phẳng với những lập luận của tác giả. Tràn ngập những lời chửi bới tục tĩu, bậy bạ, suy luận nhố nhăng. Lẽ ra tác giả NVM “không thèm chấp” với những phản ứng vô văn hoá này nhưng vì bọn chúng đã cố tình đưa ra một số bịa đặt nguy hiểm, làm xúc phạm và có thể gây hiểu lầm trong đồng nghiệp, bạn bè về NVM, nên NVM buộc phải viết phản hồi này, vạch trần một số thủ đoạn thâm độc của chúng.
1.    Bịa đặt “NVM là kẻ “ăn chặn tiền của thương binh liệt sĩ, sau về báo Quân đội nhân dân…
   Để hạ thấp uy tín của tác giả, bọn phản động đã tự dựng lên thông tin: “Nguyễn Văn Minh, sinh năm 1974 hay 1975 thì phải, quê Thái Bình, học trường Học viện chính trị quân sự tại Bắc Ninh, làm bên quân đội một thời gian, đã dính vụ ăn chặn tiền của thương binh liệt sĩ, sau về báo Quân đội nhân dân…”. Từ cái tin bậy bạ này, chúng nhao nhao bình luận, cho rằng NVM là loại người vô liểm sỉ, ăn chặn tiền của thương binh, liệt sĩ, không xứng danh là nhà báo. Trên thực tế, cả trước đây và hiện nay, NVM chưa bao giờ đảm nhiệm công việc nào gọi là “có chức có quyền” để mà “ăn chặn tiền của thương binh liệt sĩ” như chúng rêu rao. Ngược lại, NVM chính là người luôn đấu tranh cho quyền lợi của các thương binh, gia đình liệt sĩ với không ít loạt bài phóng sự dài kỳ như “Những người hùng ở nhà lao Cây Dừa” (lên tiếng đấu tranh cho chính sách của các cựu tù binh Phú Quốc), “Lưỡi gươm thần cuối trời Nam trung Bộ (đấu tranh cho sự thiệt thòi của các cựu chiến binh tiểu đoàn đặc công 200C Anh hùng), nhiều bài điều tra bảo vệ các gia đình chính sách bị thiệt thòi…Những kẻ phản động dựa vào đâu để có thể tung một thứ tin tức bậy bạ như vậy. Việc này, NVM cũng đã chủ động báo cáo với cơ quan nơi mình công tác.
2.    Chửi bới tác giả không được, chúng mạo danh một số đồng nghiệp, bạn bè, thầy giáo của NVM để tiếp tục tung tin bậy bạ như giả danh Thiếu tướng Lê Phúc Nguyên, giả danh giảng viên Học viện Chính trị để nói xấu Đại tá Hà Mạnh Tường, giả danh thầy cũ, bạn cũ của NVM để lên mặt dạy đời bằng những lời vô văn hoá không bút nào tả xiết mà tác giả không tiện dẫn ra đây.
3.Chúng cố tình đánh tráo khái niệm, xuyên tạc các vấn đề nêu lên bằng cách cho rằng NVM chụp mũ cả thế giới blog là xấu xa, rác rưởi; làm như tác giả là một kẻ cầm bút vô lương, không phân biệt được đúng sai. Trên thực tế, NVM chỉ phê phán những blog “đen”, blog phản động, chúng chính là “rác rưởi”; còn những blog của nhiều trí thức, văn nghệ sĩ, tác giả luôn hiểu có nhiều trang hấp dẫn, bổ ích, không thể ‘xếp chung một rọ” với loại nấm độc vớ vẩn của bọn phản động. Với xu thế phát triển của báo chí hiện đại, với những blog chân chính và bổ ích, còn có thể là một kênh thông tin và cần có sự tương tác, hợp tác giữa báo điện tử và blog để đáp ứng tốt hơn nhu cầu bạn đọc (NMV sẽ bàn trong một dịp khác).
 Trong các bài viết vừa qua, điều tác giả muốn nhấn mạnh ở đây: Âm mưu phân chia “báo lề trái”, “báo lề phải” chính là một thủ đoạn nguy hiểm của bọn phản động. Chúng đã cố tình xuyên tạc phát biểu của ông Lê Doãn Hợp, Bộ trưởng Bộ Thông tin truyền thông trước đây, cho rằng khái niệm này chính là của ông Hợp đưa ra. Song, trên một tờ báo, chính ông Lê Doãn Hợp từng phủ nhận điều này, ông nói: “Vấn đề báo chí đi đúng lề đường bên phải là tôi nói đầy đủ nhưng mà nhiều khi anh em báo chí cứ cắt gọn đi, tức là có câu giữa nhưng không có câu trước và câu sau.
“Trong khi anh em báo chí nói thì tôi có nói thế này: Gần như tất cả mọi nghề nghiệp trên thế giới, muốn an toàn và tự do đều phải làm đúng luật. Cái đó là văn minh của loài người. Luật lệ càng kỹ bao nhiêu, càng đồng bộ bao nhiêu thì văn minh của loài người càng cao bấy nhiêu…
“Tôi nói cái ý đó là tất cả mọi ngành nghề trong đất nước này muốn an toàn và tự do thì phải làm đúng luật, cũng như người đi bộ khi tham gia giao thông sẽ an toàn và tự do nếu mình đi đúng lề đường bên phải. Chứ còn mình nhảy ra đường xe máy mình đi, mình nhảy sang đường ô tô mình đi thì làm sao an toàn được.
“Phải nói đầy đủ như vậy, nhiều khi nó cứ cắt đi thì ‘lề đường bên phải’ như trói buộc, nhưng không phải.” Theo quan điểm của NVM, việc phân chia “lề trái, lề phải” ở trên chỉ là luận điệu của bọn phản động. Trên thực tế, báo chí Việt Nam hiện nay không cần và không có phân chia “lề” nào hết. Chính bọn phản động đã cố vơ vào nhiều blog cho rằng đó là “báo lề trái”, là cùng hội cùng thuyền với chúng nhưng lại bị chính chủ nhân phản ứng. Xin lấy ví dụ một đoạn phản ứng của blog Trương Duy Nhất (tất nhiên blog của tác giả này cũng còn nhiều điều chưa ổn song tôi không bàn ở đây): Trương Duy Nhất không phải là trang lề trái, càng không phải là trang phản động hay kích động sự thù hằn, chống phá chế độ. Trương Duy Nhất là trang lề phải và viết theo lẽ phải!”
4.Tác giả cũng như đội ngũ làm báo Báo Quân đội nhân dân, cũng như một số cơ quan báo chí khác luôn hiểu, tờ báo của mình còn những hạn chế cần tiếp tục đổi mới để đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của bạn đọc. Nhưng không thể lấy lượng truy cập làm thước đo duy nhất đánh giá chất lượng của một tờ báo mà còn phải tính đến tổng hoà giá trị thông tin và nhu cầu của các nhóm đối tượng bạn đọc. Nếu muốn tăng lượng truy cập bằng cái cách mà các loại blog phản động, các trang web lá cải hay làm, những người làm báo QĐND thừa sức đẩy lượng truy cập lên hàng triệu bằng những thông tin giật gân, hậu trường, thậm chí là với thông tin “lạ” chưa đến mức gây hại như cách làm của chúng…(Nhưng đây là một vấn đề khá dài, cần phân tích thấu đáo hơn mà tác giả sẽ có dịp trở lại khi có điều kiện).
          Cuối cùng, NVM xin khép lại những lời này, chủ yếu là để chia sẻ với bạn đọc, bè bạn chân chính bằng việc trích dẫn lại lời ông  Tô–đo Gip–cốp, nguyên Tổng Bí thư Đảng cộng sản Bungari đã tổng kết: “Điều quí giá nhất của thế giới và hành tinh chúng ta là niềm tin cậy và sự thật. Sự thật sẽ sáng tạo thế giới và mọi sự giả dối đều phá hoại thế giới”. Và  nguyên soái Zhukov từng khẳng định: “Người ta có thể tìm mọi cách để xuyên tạc lịch sử, nhưng không ai có thể làm lại lịch sử. Dẫu sao, sự thật vẫn toàn thắng”.
          Đảng Cộng sản Việt Nam trong thời điểm cam go nhất của thời hoà bình đã từng đưa ra chân lý: “nhìn thẳng vào sự thật, đánh giá đúng sự thật, nói rõ sự thật” thì không có lý do gì hiện nay và về sau, những người cộng sản chân chính phải né tránh sự thật. Vấn đề là ở chỗ “viết cho ai, viết để làm gì, viết như thế nào” thúc đẩy sự phát triển của xã hội và vì lợi ích cộng đồng mà thôi.

6 nhận xét:

  1. Chân lý: “nhìn thẳng vào sự thật, đánh giá đúng sự thật, nói rõ sự thật”, mày trích ở văn bản, tài liệu nào đấy, thằng ăn cấp?! Tên mày là "Minh" mà sao đầu óc mày ngu tối thế? Không "ký sinh" thế thì chết sao?!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. GOOGLE:ĐẶC ĐIỂM CHUNG KHI ((TRANH NUẬN )) CỦA BỌN PHẢN ĐỘNG



      1. Dẫn chứng tùm lum
      Khi chúng tranh luận một vấn đề chi đó là chúng đưa ra những dẫn chứng, những số liệu do chúng bất chợt nghĩ ra, chúng đánh bong những con số hư ảo đó bằng cách gắn một cái mác khá là oai phong lẫm liệt, mác của tổ chức khoa học- nghiên cứu thế giới gì gì đó, hay những phát biểu của của ông tiến sĩ- giáo sư ,nhà rân chủ ngoại nào đấy v.v...

      2. Tự sướng điên cuồng
      Chiêu này khá là phổ biến và hài hước nhất, tự phong cho mình và đồng bọn là giáo sư, tiến sĩ, những con rận rân chủ, thậm chí là anh hung, luật sư tốt nghiệp mấy trường luật danh tiếng thế giới, thậm chí là đảng viên đảng CS. Như Lý Tống được phong tới anh hùng trên không, Nhà bảo trợ nhân quyền cơ đấy . chúng viết bài,dăng bài xong rồi ồ ạt kéo nhau vào ủng hộ,tang bốc nhau, làm bài đăng của nó “nổi” một cách “ bồng bềnh “ nhưng mà nội trong đám bọn chúng mà thoi,vì chả có công dân bình thường nào ủng hộ chúng cả.

      Một khi có bài đăng là chúng ồ ạt vào bình luận ủng hộ

      3. Đồ Rê Mí
      Còn được gọi là chiêu "thằng khùng thích hát", chúng sẽ viết nhạc xong up lên Youtube với những lời bài hát mang đậm chất kích động, xuyên tạc pha thêm chút kịch tích, man rợ, dơ bẩn nữa khiến cho người nghe thấy mà ớn lạnh hơn là khi thế dâng trào, mục đích của chúng là để lại những ấn tượng Đảng CS và xã hội VN không tốt đẹp mấy trong đầu người nghe

      4. Theo kiểu “tao điên, tao có quyền “
      Chiêu điên loạn nhất, chúng sẽ hát mãi điệp khúc bài ca không bao giờ quên là "CS bán nước, CS dâng đảo cho Tàu" chúng hát 1 cách điên cuồng nhưng mà vô hồn. Vì không thể đưa ra 1 chứng cứ nào, mà dù có đưa ra cũng chả dám tranh luận lâu, và viết được mấy câu lại thêm 1- 2 cụm từ "CS bán nước", "CS theo Tàu" và như thể đây là dẫn chứng hùng hồn nhất . Nếu "thua" ớ nơi này, chúng lại đi nơi khác rêu rao và cứ diễn mãi vở hài kịch "CS bán nước" khắp mọi nơi để mong sao người dân tin tưởng ủng hộ chúng lật đổ chính quyền.

      5. Bệnh nói nhiều
      Với chiêu này thì bọn Vichoco sẽ tích cực phán, tích cực nói thậm chí là làm thơ một cách vu vơ, chúng đặt vấn đề nhanh như súng liên thanh, nói nhiều đến mức mà ta ko có thời gian để kịp tranh luận, 1 đứa nói thì chục đứa bè, clones quá trời clones, cốt để cho đông, cho có số lượng, cho chúng ta thấy đông mà hoang mang, cho bọn trẻ thấy đông mà tin theo, việc này thường xảy ra ở phần bình luận trên Youtube hay Yahoo! News, blogspot, wordpress.


      Và đây cũng là điểm nguy hiểm nhất, cứ thử tưởng tượng một mình mình tranh luận kèm cãi lộn với chục thằng Mafia Vichoco, không đuối vì mệt cũng đuối vì tức những câu từ chúng bịa đặt, xuyên tạc một cách trắng trợn, vô liêm sĩ. Đặc biệt là chúng xoa những comment chống đối chúng đi để không cho nguwoif khác nhìn thấy,chiêu này khá là độc, và khi đó người đọc chỉ nhìn thấy một rừng bình luận cùng một quan điểm là “ Ừ đúng rồi “.

      Xóa
    2. 6. Thêm chất đốt vào lửa
      Chúng rình mò tin tức hằng ngày, rồi vồ lấy những vấn đề nhức nhối của xã hội và đổi trắng thay đen, thổi phồng bịa đặt, bóp méo nửa sự thật, viết luyên thuyên 1 hồi, dẫn chứng đủ kiểu con dà điệu, nhưng kiểu chủ yếu là tính bắt cầu, ghép nối, nghĩa là ông này làm cái này, mà ông này lại quen với ông kia, suy ra ông kia cũng làm thế, hay là 1 thằng ăn cắp là cả nhà ăn cắp, hoặc mày nhượng bộ suy ra mày bán nước, mày nhẫn nhịn suy ra mày nhục nhã, mày muốn nhân nhượng suy ra mày sợ giặc, nhằm làm cho người đọc mê muội, vì không nhận ra được đây là chiêu bóp méo nửa sự thật nên bị chúng làm mòn hay làm mất đi thế lập trường.

      7. Ra vẻ hiểu đời.
      Với chiêu này thì bọn chúng sẽ gắn cho những bạn 9x cái mác là còn nhỏ, vắt mũi chưa sạch, không hiểu việc đời, và tự cho mình một cái tuổi già dặn để dạu đời như trong tiết Sử, nào là ngày xưa bác đã chứng kiến CS ác ôn, ngày xưa gia đình bác đã phải bỏ chạy CS, hay "ngày xưa đó, cháu ko biết đâu, CS đuổi nhà bác, rồi đánh đập vợ con bác , nhưng bây giờ CS nhồi nhét vào não các cháu những thứ sai sự thật, đừng nghe những lời của kẻ chiến thắng, nghe những người thật, "việc thật", nghe những người 60-80 tuổi kể lại.
      Rồi sẽ đưa ra những dẫn chứng ko ai kiểm tra được như "Ông nội bác kể lại, cha bác kể lại, bạn bác nói ..." nhưng thực ra là bác tự nghĩ ra,bịa ra cho các cháu nghe đấy . Và "bác" chỉ mới 20-30t hay thậm chí là bằng tuổi con thôi con ạ, lấy tuổi giả cho con tin thế thôi.
      Nếu bạn dám phản biện lại mà có lời nào bất kính với "bác" hay "chú" gì gì đó tùy theo mức độ ham tự phong của mấy ku phản động ấy thì sẽ bị chụp lên đầu cái mũ "bất kính, hỗn, láo, mất dạy" từ đó suy ra những gì bạn nói là sai hết dù cho luận điểm, luận cứ của bạn là hoàn toàn chính xác và hợp lý đi chăng nữa.

      8. Kim thiền thoát xác & Đại cương chửi thề
      Một khi lâm vào thế bí, đơ lưỡi, lý luận không được nữa thì bọn rận sẽ dùng chiêu "kim thiền thoát xác" nghĩa là bỏ chạy í. Chúng sẽ nói bâng quơ 2-3 câu rồi kết luận tạp cho có sau đó là bỏ chạy, chuyển sang nơi khác hành nghề; để cho người khác thấy ta đây vẫn chưa thua, ta đây vẫn còn nhiều lý lẽ lắm nhưng không thích nói, hay rõ hơn là ta đây bị lý luận của nó làm cho viêm họng, nói không được nữa, nên phải bỏ chạy để bào toàn "danh dự", để cho đỡ bị quê
      Cách này chỉ dành cho bọn rận chúa hay còn gọi là rận già gào không được và rận có học (tạm gọi là thế). Còn đối với bọn rận choai, rận mới vào nghề, chúng sẽ điên cuồng áp dụng những thứ mà chúng đã học trong Đại cương chửi thề để "chanh luận" với bạn. Bao nhiêu từ thô tục và dơ bẩn nhất bất kể ngoại ngữ hay Quốc ngữ, bất kể tiếng địa phương hay tiếng lóng gì cũng sẽ được bọn chúng áp dụng triệt để và xem đó như là những chứng cứ, dẫn chứng, lý lẽ hùng hồn nhất. Khi bạn không chịu được những câu từ hạ đẳng này và bỏ đi thì chúng sẽ quy ngay cho bạn tội "đuối lý nên phải bỏ chạy" Còn khi bạn tiếp tục lý lẽ thì chúng cũng tiếp tục chửi, kiên trì chửi thề cho đến hồi kết, đến khi bạn chịu ko được nữa...

      Xóa
    3. Sánh so tương đối, nêu gương thần tượng
      Với chiêu này thì bọn chúng tha hồ mà khoe thần tượng Hoa Kỳ đồng thời cũng là cha mẹ “ nuôi “của chúng. Chúng đua ra những câu ngớ ngẩn như :
      Tại sao Việt Nam theo Cộng Sản mà không bằng Mỹ ?
      Mày nói không nên đa đảng à ? Đa đảng mới bằng Mỹ chớ !
      Các nước một Đảng đều nghèo trong khi các nước đa đảng đều giàu, theo đa đảng !

      hay những câu đại loại như :
      Mỹ dân chủ lắm, vì thế nó mạnh lắm. Việt Nam không dân chủ nên không mạnh. Muốn sướng thân thì cứ theo chúng tao mà phản động, rồi sẽ được sung sướng như bên Mỹ.
      => Trong khi chúng có biết được sự thật về món hàng "dân chủ" mà các Đảng chính trị Mỹ rao bán cho dân chúng ? Chúng chỉ nhìn thấy cái bề ngoài, cái bản mặt đằng trước tốt đẹp, nói theo chúng thì miễn Mỹ giàu, Mỹ đẹp thì cái gì Mỹ cũng tốt, cũng hay và bắt chước Mỹ sẽ được như Mỹ, còn không cứ nghèo hoài chứ không hiểu, không thấy được cái đằng sau lưng của tụi Tư bản keo kiệt, của xã hội rối ren, bầu cử kiểu PR marketing.

      10. Hiếp dâm lịch sử
      Chúng sụ dụng chiêu bận thỉu này nhằm hạ uy tín của Đảng CS Việt Nam. Chúng thường lôi hình ảnh ông Hồ Chí Minh-lãnh tụ của Đảng CS Việt Nam- và các nhà lãnh đạo Đảng CS ra và phủ bụi lịch sử. Chúng xuyên tạc, bịa đặt, nói ngông chuyện lịch sử. Chiêu này của chúng thường đánh vào những cái đầu óc ham lạ của nhiều bạn trẻ đam mê môn Sử nhưng lại làm biếng, không dám và cũng không muốn tìm hiểu kỹ càng lịch sử, chỉ muốn biết những "chuyện lạ" trong lịch sử nhằm thỏa mãn cơn khát hiểu biết của mình để có vốn "kiến thức" mà ra vẻ ta đây giỏi Sử, ta đây biết tất tần tật những "thâm cung bí sử" mà nhiều người chưa biết. Nhưng đối với những bạn đã am hiểu tường tận chuyện sử xưa thì chiêu này chả khác gì vở hài kịch rẻ tiền. Có những bạn "cao Sử" tức tối khi đọc những bài viết ngông của chúng nhưng cũng có một số chỉ cười nhạt rồi sang trang khác...

      Xóa
    4. TÂM SỰ CỜ VÀNG(nặc danh )
      http://xichloviet.wordpress.com/2011/06/18/tam-s%E1%BB%B1-c%E1%BB%9D-vang/

      Lại hết một năm sống tha hương.
      Băm mấy xuân qua vẫn đọan trường.
      Cộng sản vẫn còn, ta chưa chết.
      Nhưng biết bao giờ thấy cố hương?
      Quốc hận hằng năm vẫn nhớ ngày
      Ôm niềm uất hận lết sang đây,
      Ngày xưa nhớ cái năm năm bốn
      Cũng tại cộng nô phải chạy dài.
      Số kiếp di cư đến hai lần
      Hai lần nhưng vạn nỗi gian truân.
      Lần sau còn nhục hơn lần trước,
      Vứt cả ba lô cởi cả quần.
      Cũng tại ta xui mới thế này
      Thầy ta đừng chạy chúng biết tay
      Phải chi thầy thí vài trăm triệu
      Đâu phải chạy te vứt cả giày.
      Dù bỏ chạy te vứt cả giày.
      Nhưng ta nào có sợ chúng bay.
      Chẳng qua cũng chỉ vì thời vận
      Tại số nên ta mới như vầy.
      Ta quyết không quên mối hận này.
      Con không làm được cháu ta thay
      Cờ vàng ta phất không ngừng nghỉ.
      Rồi sẽ có ngày chúng biết tay
      Ta vẫn cờ vàng vẫn duyệt binh
      Vẫn hát vang lên khúc quân hành
      Để cháu con ta luôn ghi nhớ
      Hình ảnh hào hùng lớp cha anh.
      Dù là quần áo chợ si đa
      Dù chẳng súng gươm cũng gọi là
      Quân đội cộng hòa thời oanh liệt,
      Để ta ôn lại quãng đời ta.
      Ta phất cờ vàng giữa cờ hoa
      Cờ hoa cứu giúp chở che ta
      (Không có cờ hoa ta lạnh gáy
      Cộng sản rập rình rét bỏ cha.)
      Nhớ về hòn ngọc viễn đông xưa
      Nơi ta hoan lạc suốt bốn mùa
      Tên em ngày ấy không còn nữa
      Còn lại nơi này cái little.
      Thế mà chúng cũng chẳng buông tha.
      Theo đến nơi này xứ cờ hoa.
      Cái little kia nào có tội
      Chúng cũng vặt luôn tức bỏ bà.
      Mấy chục năm ròng giữa chốn đây.
      Eo phe (welfare) vẫn lãnh vẫn ăn mày.
      Phút tem (food stamp) không có đời ta tận
      Bởi thế cho nên phải lụy thầy.
      Ta chạy sang đây đã cùng đường
      Thế nên ta vẫn phải khói hương
      Tâm nguyện khấn cầu ông thánh Mỹ
      Phù hộ ta tròn mộng hồi hương.
      Thầy ta ta dựng tượng phụng thờ
      Cũng vì ơn nghĩa những năm xưa
      Thế mà chúng bảo “quân chơi đĩ ”
      Năm mươi tám vạn hồn có biết chưa
      Hỡi chúa hỡi thần hỡi Ala
      Hỡi Mô ha mét hỡi Di đà,
      Cộng nô láo xược không vặn cổ
      Lại cứ vặn nhầm cổ chúng ta.
      Thà ta nô lệ xứ cờ hoa
      Quyết không về lại chốn quê nhà
      Làm mướn, cu li, hay rửa chén,
      Rửa đít cho thầy cũng sướng cha.
      Rửa đã bao năm rửa mòn tay,
      Nhưng vẫn không quên rửa hận này.
      Đời ta không được, đời con cháu,
      Quyết diệt cho tiêu bọn chúng mày.
      Trung cộng âm mưu chiếm Trường Sa.
      Đã lâu mới có dịp hò la.
      Cầu trời nó chiếm luôn Hà nội.
      Cho đáng bọn mày hả dạ ta.
      Trung cộng to đầu thế mà ngu.
      Đất liền không lấy lấy san hô.
      Sao bay không chiếm luôn cả nước,
      Chẳng lẽ bọn mày sợ chúng ư.
      Bay cứ đánh đi có chúng tao
      Tuy tao chẳng có tí quân nào
      Nhưng tao có cái mồm to khỏe.
      Chống cộng nhưng tao khoái ba tàu.
      Ta có cờ vàng có ống loa
      Có kèn có trống có cờ hoa.
      Tuy hô đả đảo thằng trung cộng
      Nhưng chống chỉ là Cộng xứ ta.
      Chẳng lẽ xuống đường chống tụi bay
      Mà không đả đảo thật hăng say.
      Thì ai mà biết ta yêu nước.
      Nhưng tấm lòng ta khoái chúng mày.
      Hàng hóa Việt Nam bán dẫy đầy
      Nhưng ta cương quyết phải tẩy chay
      Thà ta ủng hộ hàng tàu chệt
      Cho lũ cộng mày chết trắng tay.
      Nhớ nước ta càng thêm uất ức,
      Thương nhà tiếc mãi cái vila.
      Sang đây cam phận thằng ở đợ
      Cũng tại bọn mày lũ cộng nô
      Lạy thánh A la lạy chúa tôi
      Con chống bao năm quá đuối rồi
      Sức kiệt lực tàn đành chống gậy.
      Nay còn chỉ mỗi cái mồm thôi.
      Xin chúa hộ phù lũ chúng con
      Vặt cho chết hết lũ tham tàn
      Mai này phục quốc con xây tượng
      Xây nhà thờ mới đẹp to hơn.
      ***
      Mấy chục năm ròng giữa chốn đây.
      Bưng bê rửa bát đã bao ngày.
      Vẫn chưa rửa được niềm căm hận
      Ôi biết sao vơi mối thù này.
      (Trích comment diễn đàn vietweely)

      www.xichloviet.com

      Xóa
    5. TIÊN SƯ CÁI BỌN BA QUE

      Có một lũ già ngu hơn lợn
      Não toàn giòi mặt chó nhơn nhơn
      Nhân cách uốn lượn giống lươn
      Bẻ cong lịch sử, bố tương vỡ mồm

      Chường mặt chó ra điều nhân sỹ
      Vẻ đau thương vận bĩ quốc gia
      Ngu hơn lợn - ngỡ tinh hoa
      Được lời nịnh thối - ngỡ là ông sao.

      Thằng hán nôm núp trang bô sít
      Chuyên bới phân, móc đít ra soi
      Chê rằng phân rất lắm giòi
      Lại khen bên Mỹ ít giòi ít phân.
      Tụ tập nhau 72 nhân sỹ
      Giở trò ma chữ ký nhân dân
      Không ngờ bị Bần Cố Nông
      Chơi cho một vố ọc phân lên mồm.


      Thằng răng vổ viết "bên thắng cuộc"
      Một lũ ngu vớ được xít xoa
      Đéo biết rằng nó ba hoa
      Bốn mươi phần nó bịa ba chín phần
      Nó tính chuyện bẻ cong lịch sử
      Trắng thành đen, thiện ác đổi thay
      Đảo luân lộn lý cho tày
      Da mặt thằng vổ chắc dày hơn mông.

      Có thằng trước nhà văn quân đội
      Rửng rưng vào nói tội gì đâu
      Chẳng qua trong lúc đánh nhau
      Đòn tra tấn giã lên đầu tù nhân
      Là biện pháp khảo tra tin tức
      Có chi mà so sánh cân đo
      Địt con mẹ, khốn nạn chưa
      Núi xương với nó vẫn chưa là gì.

      Nhà thơ Chí chuyên làm thơ cứt
      Thơ đéo gì ý thức lang băm ?
      Đéo gì giẻ rách, tâm thần ?
      "Muốn mang hồ", "vác sông Hồng" là sao ?
      Ngồi đáy giếng "Ếch" chê đất nước
      Đất nước buồn lại bị ruồi bu
      Ruồi đây là những đứa ngu
      Vui hơn ngày trước lại tru là buồn.

      Đứa bá láp thích thơ năm chữ
      Trình như lồn, nhân cách hố phân
      Viết thơ tỏ vẻ ân cần
      Dặn dò giới trẻ chớ nhầm đường đi
      Nó nhất quyết biểu tình Tung Quắc
      Đề phòng khi nhà nước đớn hèn
      Năm 79 mày có xem ?
      Khựa sang là múc, hèn con mẹ mày.
      "Lại nói về chiến tranh" quá khứ
      Chuyện trong rừng thanh nữ thủ dâm
      Viết xong kết luận cái rầm
      Để cho đỡ chết khỏi cần đánh nhau
      Nó kết luận đéo cần chính nghĩa
      Đéo cần chi giải phóng quê hương
      Để cho nước đỡ tang thương
      Rõ phường khốn nạn, rõ phường vô ơn.

      ....................................

      Đấy, nhân sỹ đấy! Còn nhiều nữa để dành viết sau.

      Nhân sỹ cái con bà chúng nó
      Rặt một bầy chó má ngựa trâu
      Ngu si toàn cứt trong đầu
      Huyênh hoang, khốn nạn chó đâu sánh bằng.

      Xóa